Khi quân Tống lâm vào thế khó
Sau thời gian dài bị cầm chân, quân Tống dần mất khả năng tiến công.
Quân Tống tiến vào Đại Việt với một lực lượng lớn và mục tiêu rõ ràng: vượt qua phòng tuyến Như Nguyệt để tiến sâu vào đất nước.
Nhưng kế hoạch không diễn ra như dự kiến.
Lý Thường Kiệt đã chuẩn bị một phòng tuyến vững chắc.
Sông Như Nguyệt trở thành vật cản tự nhiên.
Quân Tống phải tìm cách vượt sông trong khi quân Đại Việt liên tục chống trả.
Thời gian trôi qua.
Quân Tống ngày càng gặp nhiều khó khăn.
Một đội quân lớn cần rất nhiều lương thực và vật tư.
Khi chiến tranh kéo dài xa căn cứ, việc duy trì hậu cần trở thành một vấn đề lớn.
Lý Thường Kiệt hiểu rõ điều đó.
Ông không cần đánh bại toàn bộ quân Tống trong một ngày.
Chỉ cần giữ vững phòng tuyến đủ lâu, sức mạnh của đối phương sẽ dần giảm.
Đây là một chiến thuật tiêu hao.
Quân Tống vẫn có thể tấn công.
Nhưng mỗi cuộc tấn công đều phải trả giá.
Nhiều lần họ cố gắng vượt sông.
Nhiều lần họ bị quân Đại Việt đánh bật.
Cuối cùng, quân Tống rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Tiến lên thì gặp phòng tuyến.
Rút lui thì đồng nghĩa với thất bại.
Trong khi đó, quân Đại Việt chiến đấu ngay trên lãnh thổ của mình.
Tinh thần của họ ngày càng được củng cố.
Đến lúc này, Lý Thường Kiệt nhận thấy thời cơ phản công đã đến.
Quân Đại Việt bất ngờ tiến đánh.
Cuộc phản công khiến quân Tống chịu thêm tổn thất.
Nhà Tống không còn nhiều lựa chọn.
Nếu tiếp tục, họ sẽ phải trả giá rất lớn.
Cuối cùng, họ phải tìm cách rút lui.
Chiến thắng của Đại Việt không chỉ đến từ việc đánh thắng một vài trận.
Nó đến từ việc biến một đội quân lớn thành một lực lượng không thể hoàn thành mục tiêu.
Đó chính là thành công lớn nhất trong chiến lược của Lý Thường Kiệt.



