Khi ranh giới không còn tồn tại
Anh từng sống trong những ranh giới rõ ràng.
Đúng – sai.
Còn – mất.
Ở lại – rời đi.
Nhưng càng đi qua nhiều điều,
những ranh giới ấy dần tan ra.
Không biến mất hoàn toàn,
nhưng không còn cố định.
Một điều có thể vừa là kết thúc,
vừa là bắt đầu.
Một mất mát có thể
đồng thời là một sự hiện diện khác.
Anh không còn cố phân chia.
Vì hiểu rằng
thực tại không vận hành theo những đường kẻ thẳng.
Nó chuyển động,
giao nhau,
chồng lên nhau.
Và con người chỉ có thể hiểu
khi chấp nhận sự không rõ ràng ấy.



