Cựu chiến binh

KHI RỪNG NÍN THỞ

Một đêm phục kích năm 1971, tuyến thông tin của đơn vị F530 đặt sát khu vực địch thường xuyên càn quét ở Mặt trận A. Bác Lê Thị Thông được giao bám hầm thông tin trong im lặng tuyệt đối. Cả khu rừng như nín thở, chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể đổi bằng sinh mạng. Đêm ấy, bác học được thế nào là sự bình tĩnh đến tận cùng của người lính.

Thanh Hóa25/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh ở rừng A. Không trăng, không sao. Bóng tối dày đến mức người ngồi cách nhau vài bước cũng không nhìn thấy mặt. Đơn vị F530 nhận lệnh giữ im lặng tuyệt đối vì địch đang tổ chức một cuộc càn lớn dọc tuyến Đường 9 – Nam Lào.

Trong hầm thông tin nhỏ, bác Lê Thị Thông ngồi áp lưng vào vách đất, hai tay giữ chặt ống nghe. Không được phát tín hiệu, không được bật đèn, chỉ được lắng nghe. Bác kể:
“Lúc đó, tôi nghe rõ cả tiếng tim mình. Rừng im đến lạ.”

Ngoài kia, tiếng giày lính địch đạp lên lá khô vang lên rất gần. Có lúc tiếng nói chuyện bằng tiếng nước ngoài lọt qua tán cây. Bác nín thở, tay vô thức siết chặt đoạn dây. Nếu bị phát hiện, hầm thông tin sẽ là mục tiêu đầu tiên.

Người viết hiểu rằng, trong những khoảnh khắc ấy, sự can đảm không phải là lao lên, mà là ngồi yên, giữ cho bản thân không run.
“Tôi chỉ nghĩ một điều: mình mà cử động, cả đơn vị phía trước sẽ không nghe được lệnh.” – bác nói.

Gần sáng, tiếng động xa dần. Cuộc càn không chạm được vào sở chỉ huy. Khi lệnh phát tín hiệu được truyền xuống, bác cẩn thận mở máy. Tín hiệu trong trẻo vang lên giữa rừng yên ắng như một nhịp thở trở lại.

Đêm ấy không có tiếng súng, nhưng với bác Thông, đó là một trong những đêm căng thẳng nhất đời lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn