KHI SỢ HÃI NHƯỜNG CHỖ CHO QUYẾT TÂM
Trong khoảnh khắc sinh tử, nỗi sợ không biến mất mà được chế ngự bằng quyết tâm giữ làng, giữ người.
Ông Võ Ngọc Thanh chưa bao giờ nói rằng mình không sợ. Trái lại, ông thừa nhận nỗi sợ là điều ai cũng có khi đối diện với tiếng súng, pháo nổ và cái chết cận kề.
Trong những giờ đầu khi địch áp sát làng, nỗi sợ len lỏi vào từng người. Sợ bị phát hiện, sợ hy sinh, sợ liên lụy đến dân làng. Nhưng nỗi sợ ấy không khiến họ rút lui.
Điều giữ họ ở lại là hình ảnh ngôi làng phía sau lưng: nơi có cha mẹ, vợ con, ruộng vườn và ký ức tuổi thơ. Khi hiểu rằng nếu mình chùn bước thì làng sẽ không còn bình yên, nỗi sợ dần nhường chỗ cho quyết tâm.
Ông Thanh nhớ rõ khoảnh khắc đầu tiên nổ súng. Tay ông run nhẹ, tim đập mạnh. Nhưng khi nghe tiếng đồng đội, tiếng lựu đạn vang lên đồng loạt, ông bình tĩnh lại.
Trong chiến đấu, không ai có thời gian nghĩ về sợ hãi lâu. Mỗi người tập trung vào nhiệm vụ của mình. Chính sự tập trung ấy đã giúp họ vượt qua nỗi sợ một cách tự nhiên.
Sau trận đánh, khi mọi việc đã lắng xuống, nỗi sợ mới quay trở lại trong suy nghĩ. Nhưng lúc ấy, nó không còn là nỗi sợ tê liệt, mà là sự nhắc nhở về giá trị của sự sống.
Với ông Thanh, lòng dũng cảm không phải là không sợ, mà là biết sợ nhưng vẫn quyết tâm đứng vững.



