KHI SỐNG TRONG HÒA BÌNH NHỚ VỀ CHIẾN TRANH
Giữa đời sống yên bình hôm nay, ký ức chiến tranh vẫn trở về trong những khoảnh khắc rất đỗi bình thường. Với người lính từng đi qua Điện Biên, hòa bình càng trọn vẹn bao nhiêu thì ký ức chiến tranh lại càng hiện rõ bấy nhiêu.
Ông Đặng Văn Duy sống những năm tháng tuổi già trong yên tĩnh. Không còi báo động, không tiếng bom, không những đêm phải ngủ trong hầm đất. Nhưng chính trong sự yên bình ấy, ký ức chiến tranh lại trở về rõ ràng hơn bao giờ hết.
Có những buổi trưa hè, nắng gắt như đổ lửa, ông ngồi bên hiên nhà và bất chợt thấy mình quay lại lòng chảo Điện Biên năm xưa. Cái nóng ấy không chỉ là của thời tiết, mà là cái nóng của sức người, của hơi thở gấp gáp khi gùi pháo lên dốc.
Hòa bình cho phép con người sống chậm. Và khi sống chậm, ký ức có chỗ để trở về. Ông không chủ động tìm lại chiến tranh, nhưng chiến tranh vẫn tìm đến ông qua những chi tiết rất nhỏ: tiếng sấm gợi nhớ tiếng pháo, con đường đất khiến ông nghĩ đến đường kéo pháo năm nào.
Nhớ về chiến tranh không phải để đau buồn, mà để hiểu sâu hơn giá trị của hiện tại. Ông Duy luôn nói rằng, chính vì từng sống trong thiếu thốn và hiểm nguy, nên ông càng trân trọng sự đủ đầy hôm nay.
Hòa bình không xóa được ký ức chiến tranh. Nhưng hòa bình cho phép ký ức ấy trở nên dịu lại, để con người nhìn lại quá khứ bằng sự bình tĩnh và biết ơn.


