Cựu chiến binh

KHI SÚNG IM, LÒNG NGƯỜI LẶNG

Khi tiếng súng im, người lính không chỉ nghe thấy sự yên bình của đất nước, mà còn nghe rõ hơn tiếng nói của lòng mình – nơi chứa đựng nỗi nhớ, niềm thương và những suy tư về quá khứ – hiện tại – tương lai.

Hưng Yên08/01/2026Giang Thị Lan Anh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi súng im, điều đầu tiên tôi cảm nhận được là… sự lặng im đến lạ kỳ. Không còn tiếng đạn xé gió, không còn tiếng pháo dội vào lồng ngực, không còn tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Thành phố như thở một hơi dài sau bao năm gồng mình trong lo sợ. Sự yên tĩnh ấy không phải là trống rỗng, mà là sự yên tĩnh đầy sức sống – giống như đất trời vừa đi qua một trận bão lớn giờ mới được nghỉ ngơi.

Nhưng khi bên ngoài im ắng, thì bên trong lòng người lính lại vang lên những âm thanh sâu thẳm. Tôi nghe thấy tiếng gọi của ký ức. Nghe thấy bước chân đồng đội trong những đêm hành quân. Nghe thấy tiếng cười, tiếng nói chen trong tiếng súng. Nghe cả những tiếng khóc thầm trong đêm khi nhận tin một người anh em đã hy sinh. Tất cả ùa về như một cuốn phim tua chậm, mỗi hình ảnh sắc đến mức khiến tim đau nhói.

Có những người lính đứng giữa quảng trường đông người mà mắt bỗng rưng rưng. Có anh quay đi lau nước mắt thật vội, sợ người khác nhìn thấy. Có người chỉ lặng lẽ nhìn xa xăm. Tôi biết, họ cũng giống tôi – đang nghe lòng mình lên tiếng. Ngày chiến thắng là ngày hạnh phúc lớn lao, nhưng cũng là ngày cảm xúc trào dâng nhất, vì đó là lúc ta có thể thả lỏng và đối diện với nỗi đau mà bao lâu nay phải kìm nén để tiếp tục chiến đấu.

Khi súng im, lòng người lặng cũng vì nhận ra rằng cuộc đời sắp bước sang trang mới. Chúng tôi không còn sống trong nhiệm vụ chiến đấu nữa, mà chuẩn bị bước vào cuộc sống đời thường. Người ta thường nghĩ điều đó dễ dàng, nhưng với người lính đã quen sống giữa ranh giới sinh tử, việc trở về với nhịp sống bình yên lại là một thử thách khác. Có người lo lắng: không biết mai này mình có tìm được chỗ đứng trong cuộc sống mới không. Có người nhớ nhà đến thắt lòng, nhưng cũng sợ khi trở về sẽ không còn đủ người để đoàn tụ.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu rằng người lính không chỉ chiến đấu với kẻ thù, mà còn phải chiến đấu với chính những tổn thương trong lòng mình. Chiến tranh để lại những vết thương có thể nhìn thấy và cả những vết thương vô hình. Những vết thương vô hình ấy sẽ theo chúng tôi suốt đời – nhưng nó cũng chính là chứng nhân của một thời oanh liệt mà chúng tôi đã sống hết mình.

Khi súng im, lòng người lặng – nhưng sự lặng ấy không phải là buồn bã. Đó là sự lặng để tri ân, để nhớ, để thấm thía giá trị của hòa bình. Đó là khoảng lặng để người lính cúi đầu tưởng nhớ đồng đội đã ngã xuống, để rồi ngẩng đầu bước tiếp trong cuộc sống mới với tất cả bản lĩnh và tình yêu Tổ quốc còn nguyên vẹn trong tim.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn