Khi thời gian không còn tuyến tính
Anh không còn cảm nhận thời gian như trước.
Không có “trước – sau” rõ ràng.
Không có “đã – sẽ” cụ thể.
Mọi thứ xảy ra cùng lúc—
trong một cảm giác kéo dài.
Một ký ức có thể là hiện tại.
Một khoảnh khắc hiện tại lại mang hình của quá khứ.
Anh không mất phương hướng.
Chỉ là không còn cần phương hướng.
Vì anh hiểu:
có những giai đoạn trong đời,
thời gian không còn là đường thẳng,
mà là một điểm—
nơi mọi thứ hội tụ.



