“KHI TIẾNG BOM KHÔNG CÒN NỮA”
HÀ NGỌC ANH
Có một điều mà những thế hệ sinh ra trong hòa bình đôi khi rất khó hình dung: một buổi tối bình thường ngày nay có thể từng là điều xa xỉ đối với những người sống trong chiến tranh. Ngày ấy, khi nghe tiếng còi báo động, mọi người lập tức tìm nơi trú ẩn. Những gia đình sống ở thành phố phải chuẩn bị hầm tránh bom. Trẻ em được dạy cách chạy xuống hầm khi máy bay xuất hiện. Những người mẹ luôn chuẩn bị sẵn một chiếc túi nhỏ đựng giấy tờ và vài vật dụng cần thiết. Có những đêm cả gia đình ngồi dưới hầm, nghe tiếng máy bay và tiếng bom vọng xuống. Không ai biết khi nào tiếng động ấy mới kết thúc. Sau mỗi trận bom, người lớn lại chạy ra kiểm tra nhà cửa, đường sá và tìm kiếm những người bị thương. Nhưng rồi một ngày, chiến tranh kết thúc. Tiếng bom không còn nữa. Những người từng sống trong hầm bắt đầu xây những căn nhà mới. Trẻ em được đến trường trong những ngày bình yên. Những con đường từng bị hố bom chia cắt trở thành những con đường rộng rãi. Nhiều năm sau, những đứa trẻ ngày ấy trở thành ông bà và bắt đầu kể cho con cháu nghe về thời chiến. Họ không kể để làm con cháu sợ hãi mà để chúng hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng sự hy sinh và bằng những năm tháng mà rất nhiều người đã phải sống trong tiếng bom. Vì thế, khi hôm nay chúng ta nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ mà không phải nghĩ đến tiếng bom, đó đã là một món quà rất lớn của lịch sử.


