Khác

Khi tiếng loa làng vang lên

Tiếng loa truyền thanh của làng trong những năm tháng chiến tranh không chỉ là phương tiện thông tin mà còn là tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Câu chuyện tái hiện hình ảnh những người con quê hương bình dị đã gác lại tuổi xuân, tình riêng để lên đường bảo vệ đất nước, để lại phía sau là sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ, người vợ và cả một làng quê luôn hướng về tiền tuyến.

Phú Thọ17/07/2026Lê Thị Đào (Đoàn xã Hy Cương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ngôi nhà nhỏ ở thôn Gia Ninh, xã Hy Cương, có một chiếc ba lô vải màu xanh đã ngả màu theo thời gian. Chiếc ba lô ấy không còn được dùng để hành quân, cũng chẳng còn những vật dụng của người lính năm xưa, nhưng đối với gia đình, đó là một báu vật không gì có thể thay thế.

Mỗi lần mở chiếc ba lô, người thân lại nhìn thấy một chiếc khăn mặt đã sờn mép, một chiếc bi đông méo mó và vài lá thư đã úa vàng. Tất cả đều là dấu tích của một thời chiến tranh mà cả dân tộc không thể nào quên.

Ngày ấy, khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, người thanh niên trong gia đình chỉ kịp xếp vài bộ quần áo, ít vật dụng cá nhân rồi khoác chiếc ba lô lên vai. Hành trang của anh không có gì quý giá ngoài lòng yêu nước và niềm tin chắc chắn rằng đất nước sẽ có ngày thống nhất.

Mẹ anh lặng lẽ khâu thêm một miếng vá vào quai ba lô vì sợ đường hành quân xa sẽ làm đứt chỉ. Người cha chỉ dặn một câu ngắn gọn:

"Đi mạnh khỏe, làm tròn nhiệm vụ, đừng để quê hương phải xấu hổ."

Lời dặn ấy theo người lính suốt những năm tháng ở chiến trường.

Những ngày hành quân, chiếc ba lô theo anh vượt qua núi cao, băng qua suối sâu, đi giữa những cánh rừng đầy bom đạn. Có hôm ba lô chỉ còn vài nắm cơm khô, một bi đông nước và vài viên thuốc. Nhưng chưa bao giờ người lính nghĩ đến việc bỏ cuộc.

Đồng đội thường động viên nhau rằng chỉ cần còn chiếc ba lô trên vai thì vẫn còn đủ sức bước tiếp.

Chiến tranh kết thúc.

Người lính trở về với nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Chiếc ba lô cũng theo anh trở lại quê hương, lặng lẽ nằm trong góc nhà như một nhân chứng của một thời tuổi trẻ.

Nhiều năm sau, con cháu trong gia đình lớn lên. Mỗi lần nhìn thấy chiếc ba lô cũ, các em đều tò mò hỏi:

"Ngày xưa ông mang gì trong chiếc ba lô này?"

Người cựu chiến binh mỉm cười:

"Ông mang theo niềm tin."

Câu trả lời ngắn gọn khiến cả căn nhà lặng đi.

Bởi trong chiếc ba lô ấy không chỉ có quần áo hay vật dụng sinh hoạt. Nó còn chứa đựng niềm tin vào ngày đất nước hòa bình, niềm tin vào đồng đội, vào hậu phương và vào tương lai của dân tộc.

Hôm nay, những con đường ở Gia Ninh đã được bê tông hóa, những ngôi nhà khang trang mọc lên giữa vùng quê yên bình. Thế hệ trẻ lớn lên không còn phải nghe tiếng bom rơi hay những cuộc chia ly trong chiến tranh.

Nhưng mỗi dịp kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, chiếc ba lô cũ lại được mang ra lau chùi cẩn thận. Không phải để nhớ về đau thương, mà để nhắc nhở con cháu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của cha ông.

Đối với người cựu chiến binh, chiếc ba lô đã hoàn thành sứ mệnh từ lâu.

Còn đối với thế hệ trẻ, đó là biểu tượng của trách nhiệm, của lòng yêu nước và của tinh thần sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

Thời gian có thể làm chiếc ba lô bạc màu, nhưng không thể làm phai nhạt giá trị mà nó mang theo. Bởi trong từng đường kim, mũi chỉ của chiếc ba lô ấy vẫn còn nguyên hơi thở của một thời hoa lửa và lời nhắc nhở rằng mỗi thế hệ đều có một "chiếc ba lô" của riêng mình – chiếc ba lô chứa đựng trách nhiệm xây dựng và bảo vệ quê hương trong thời đại mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn