Bài viết

Khi tiếng nói không còn thuộc về mình

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh mở miệng.

Nói một điều gì đó.

Âm thanh vang lên.

Rõ.

Đúng.

Nhưng không phải của anh.

Không phải giọng nói.

Mà là cảm giác.

Anh nghe chính mình nói,
nhưng không nhận ra điều vừa được nói ra.

Không sai.

Không lạ.

Nhưng không thuộc về mình.

Anh dừng lại.

Không nói tiếp.

Những người xung quanh không phản ứng.

Như thể mọi thứ hoàn toàn bình thường.

Anh thử nói lại.

Vẫn vậy.

Âm thanh đúng.

Nhưng bên trong—trống.

Anh im lặng.

Không phải vì không còn điều để nói,
mà vì không còn chắc
ai đang nói.

Từ đó,
anh chọn nói ít hơn.

Không phải để giấu,
mà để giữ lại phần nào đó
vẫn còn thuộc về mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn