Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KHI TIẾNG PHÁO HOA LÀM MỘT NGƯỜI LÍNH GIẬT MÌNH

Tiếng pháo hoa của ngày hội khiến một người lính già giật mình – bởi trong ký ức ông, đó từng là âm thanh của cái chết.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm giao thừa năm ấy, cả thị trấn rực sáng. Pháo hoa bắn lên cao, nổ tung thành những chùm sáng rực rỡ. Trẻ con reo hò. Người lớn ngước nhìn, gương mặt hân hoan.

Ông Lê Văn Phúc đang ngồi trong nhà thì bỗng co rúm người lại.

Tiếng “đùng” đầu tiên vang lên, ông bật dậy theo phản xạ, hai tay che đầu, mắt mở to, hơi thở gấp gáp. Vợ ông vội chạy tới:

– “Ông sao thế?”

Ông không trả lời ngay. Phải mất vài giây, ông mới nhận ra: đó là pháo hoa, không phải pháo kích.

Nhưng tim ông vẫn đập mạnh.

Với ông Phúc, những âm thanh ấy không bao giờ chỉ là lễ hội. Chúng giống hệt tiếng pháo năm xưa ở Quảng Trị – nơi ông bị thương nặng trong một trận bom năm 1972.

Ngày đó, tiếng nổ đến bất ngờ. Ông bị hất văng, ngực đau buốt, máu trào ra. Ông sống sót, nhưng mang theo mảnh đạn trong người suốt đời.

Chiến tranh kết thúc, ông trở về làm nông. Nhưng chiến tranh trong ông chưa bao giờ kết thúc.

Mỗi khi nghe tiếng sấm lớn, tiếng nổ bất ngờ, ông lại giật mình. Có lúc đang ngủ, ông bật dậy, miệng gọi tên đồng đội. Vợ ông quen dần, chỉ lặng lẽ nắm tay ông cho đến khi ông bình tĩnh lại.

– “Họ bắn pháo hoa để mừng,” vợ ông nói nhẹ trong đêm giao thừa.

Ông Phúc gật đầu. Ông hiểu. Nhưng ký ức thì không nghe lời lý trí.

Sau này, ông thường tránh xem pháo hoa. Không phải vì không yêu hòa bình, mà vì hòa bình đến với ông qua quá nhiều đau đớn.

Ông bảo con cháu:

– “Các con cứ đi xem đi. Ông ở nhà cũng được. Miễn là các con không phải nghe tiếng nổ theo cách của ông ngày xưa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn