Khi tiếng súng ngừng vang
Một buổi sáng tháng Chín.
Thành Cổ chìm trong sự yên tĩnh hiếm hoi.
Không còn tiếng pháo dồn dập như những ngày trước.
Người lính trẻ bước ra khỏi chiến hào.
Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Một đàn chim bất ngờ bay ngang.
Đồng đội đứng cạnh khẽ nói:
– Lâu lắm rồi mới thấy chim.
Anh mỉm cười.
– Chắc chúng cũng đợi ngày yên bình.
Hai người lặng lẽ nhìn theo đàn chim khuất dần phía dòng Thạch Hãn.
Không ai nói thêm điều gì.
Bởi trong khoảnh khắc ấy, họ đều hiểu:
Điều quý giá nhất của cuộc đời không phải là chiến tranh.
Mà là những ngày được sống trong hòa bình, được nghe tiếng chim hót thay cho tiếng bom.
Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại Quảng Trị, người lính năm ấy đều dừng chân rất lâu trước Thành Cổ.
Ông không tìm lại những dấu tích của bom đạn.
Ông chỉ đứng lặng, lắng nghe tiếng gió, tiếng chim và tiếng chuông ngân trên mảnh đất từng oằn mình trong khói lửa.
Ông mỉm cười.
Hòa bình đã thực sự trở về.
Thông điệp: Giá trị lớn nhất của sự hy sinh là để những thế hệ sau được sống trong những ngày bình yên.


