Bài viết

Khi tiếng súng ngừng vang – Khúc ca khải hoàn và bình minh trên đất thép

Bài viết khắc họa thời khắc lịch sử khi hòa bình lập lại trên mảnh đất Long An. "Khi tiếng súng ngừng vang" không chỉ là sự kết thúc của khói lửa đạn bom mà là sự khởi đầu của một hành trình hồi sinh mãnh liệt. Đó là lúc bản lĩnh bám trụ của quân dân thành đồng chuyển mình từ tay súng sang tay cày, tay búa, quyết tâm xây dựng quê hương rạng rỡ và phồn vinh sau những năm tháng thời hoa lửa.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", khoảnh khắc "tiếng súng ngừng vang" mang một giá trị thiêng liêng vô bờ bến. Sau những năm tháng dài đằng đẵng đối mặt với pháo bầy dội xuống loang màu lửa đạn tại vùng biên viễn Đức Hòa, Đức Huệ, sự tĩnh lặng của ngày đầu hòa bình rạng rỡ đến lạ thường. Đối với những chiến sĩ đặc công mưu trí hay những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường, giây phút buông súng không phải là lúc nghỉ ngơi, mà là lúc bắt đầu thực hiện lời thề "Độc lập" bằng việc tái thiết quê hương từ đống đổ nát.

Khi tiếng súng ngừng vang tại cửa ngõ Tây Ninh và dọc các cung đường đất đỏ, khí tiết của tiền bối Võ Văn321. Tần vẫn tiếp tục tỏa sáng trong công cuộc lao động. Những người lính bám trụ nơi chiến hào sát đồn giặc năm xưa giờ đây xếp lại chiếc ba lô cũ, đôi dép cao su để bước vào lòng địa đạo Đức Huệ không phải để tránh bom mà để tìm lại những kỷ vật đồng đội, hoặc ra đồng tháo chua rửa mặn cho những cánh đồng khóm. Lời thề "Độc lập hay là chết" giờ đây hóa thành quyết tâm "nghèo nàn hay là chết", thúc đẩy họ bám trụ mảnh đất phèn chua mặn đắng để biến nó thành những mùa vàng bội thu.

Niềm vui lớn nhất khi tiếng súng ngừng vang tỏa ra từ đôi mắt của người mẹ đất thép. Dưới hiên nhà lá đơn sơ, ánh đèn dầu không bao giờ tắt nay đã được thay bằng ánh rạng đông của tự do. Mẹ thầm lặng bám trụ, giữ bí mật cách mạng ngay dưới nền nhà mình suốt thời chiến, nay dang tay đón những đứa con trở về hoặc lặng lẽ thắp nén nhang cho những người đã vĩnh viễn nằm lại. Tình yêu quê hương Long An của mẹ giờ đây là sự bao dung, là nghị lực để cùng con cháu dựng lại nếp nhà, khôi phục lại xóm làng thành đồng vốn đã chịu quá nhiều thương đau nhưng chưa bao giờ khuất phục.

Hậu chiến, khi huyện Đức Hòa vươn mình mạnh mẽ với các khu công nghiệp hiện đại và nhịp sống phố thị sầm uất, chúng ta càng trân quý cái tĩnh lặng khi tiếng súng ngừng vang năm ấy. Di sản mẹ và cha ông để lại là một nền hòa bình rực rỡ và một ý chí tự lực tự cường không gì lay chuyển nổi.

Thế hệ trẻ hôm nay, khi nhìn vào hàng sao nghĩa trang lấp lánh mỗi chiều, cần thấu hiểu rằng sự bình yên mình đang có là kết quả của sự hy sinh và bản lĩnh thép của bao lớp người đi trước. Hãy sống đầy khát vọng, mang trí tuệ xây dựng Long An ngày càng giàu đẹp, để tiếng súng mãi mãi chỉ còn là ký ức và tiếng ca của sự phồn vinh, rạng rỡ sẽ vang vọng mãi trên mảnh đất thành đồng Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khi tiếng súng ngừng vang – Khúc ca khải hoàn và bình minh trên đất thép | Câu chuyện thời hoa lửa