Cựu chiến binh

KHI TIẾNG SÚNG VANG LÊN TỪ LÒNG DÂN (1)

Tiếng súng trong trận giữ làng không chỉ vang lên từ nòng súng của bộ đội, mà từ sự đồng lòng, chung sức của cả cộng đồng dân làng.

Hưng Yên03/01/2026Lê Trịnh Hồng Minh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức ông Võ Ngọc Thanh, trận đánh giữ làng Thủy Triều không bắt đầu bằng mệnh lệnh quân sự, mà bằng sự đồng thuận thầm lặng của lòng dân.

Khi có tin địch chuẩn bị càn, không ai hỏi có đánh hay không. Câu hỏi duy nhất là: mỗi người sẽ làm gì để giữ làng.

Người thì lo dẫn bộ đội vào vị trí kín đáo. Người đào thêm hầm trú ẩn cho dân. Người chuẩn bị lương thực, băng bó. Mọi việc diễn ra âm thầm nhưng nhịp nhàng, như thể đã được tập dượt từ lâu.

Khi tiếng súng vang lên, đó không chỉ là tiếng nổ của lựu đạn, mà là sự bộc lộ của một ý chí đã được tích tụ từ lâu. Mỗi phát súng đều mang theo niềm tin của dân làng gửi gắm cho bộ đội.

Ông Thanh nhớ rõ ánh mắt của người dân khi trận đánh nổ ra: không hoảng loạn, không chạy trốn, mà lặng lẽ quan sát, sẵn sàng hỗ trợ khi cần.

Tiếng súng vang lên từ lòng dân vì nó được nuôi dưỡng bằng sự gắn bó, tin tưởng lẫn nhau. Không có ranh giới giữa “người cầm súng” và “người không cầm súng”.

Sau trận đánh, khi làng yên tiếng súng, mọi người lại trở về công việc thường ngày. Nhưng trong lòng ai cũng hiểu rằng, chính sự đồng lòng ấy đã làm nên chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHI TIẾNG SÚNG VANG LÊN TỪ LÒNG DÂN (1) | Câu chuyện thời hoa lửa