Khí tiết người Cộng sản – Hoàng Lê Kha
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, Anh hùng liệt sĩ Hoàng Lê Kha hiện lên như
một biểu tượng của lòng trung kiên và ý chí bất khuất. Dù là người con Thanh
Hóa, nhưng ông đã dành trọn thanh xuân và máu xương cho mảnh đất Tây
Ninh trung dũng. Sự hi sinh hiên ngang của ông trước máy chém bạo tàn đã trở
thành bản anh hùng ca bất tử, thắp sáng lửa lòng cho bao thế hệ hôm nay.
nước nồng nàn. Thời thanh niên, ông lên Hà Nội vào học trường Trường Bách
nghệ Hà Nội. Năm 1933, ông tham gia vào phong trào đấu tranh của sinh viên học
sinh. Năm 1936, ông đã được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương. Sau khi
tốt nghiệp, ông về làm việc tại Sở Đạc điền Hà Nội và tham gia các phong
trào Hướng đạo sinh, truyền bá quốc ngữ và các hoạt động yêu nước trong phong
trào Mặt trận Bình dân thời bấy giờ. Năm 1938, Mặt trận bình dân sụp đổ, năm
1939. Năm 1939, Hoàng Lê Kha, cũng như nhiều đảng viên Cộng sản khác ở thời
kỳ này phải rút vào hoạt động bí mật. Bí danh Nguyễn Văn Lòng của ông có lẽ ra
Hoàng Lê Kha (1917- 1960) tên thật là Hoàng
Lê Cẩn sinh ra trong một gia đình nông dân
nghèo tại tỉnh Hà Nam. Lớn lên trong cảnh đất
nước lầm than dưới ách thống trị của thực dân
Pháp, ông sớm nhen nhóm lòng yêu nước và ý
chí đấu tranh. Năm 1936, khi mới 19 tuổi, ông
đã giác ngộ lý tưởng cách mạng và vinh dự
được đứng vào hàng ngũ của Đảng.
Là một người con của gia đình Nho giáo nghèo
nhưng lại có truyền thống hiếu học và lòng yêu
đời trong thời gian này. Đến năm 1940, do cơ sở bị lộ, Hoàng Lê Kha phải chuyển
vào Sài Gòn, tiếp tục hoạt động trong phong trào học sinh,sinh viên yêu nước,
tham gia xây dựng Đoàn Thanh niên Cứu quốc. Sau khi tham gia giành chính
quyền tại Sài Gòn năm 1945, Hoàng Lê Kha trở thành cán bộ chủ chốt, đảm nhiệm
nhiều trọng trách từ quân sự, thông tin đến kinh tế tại tỉnh Gia Định. Đặc biệt, từ
năm 1951 đến 1954, ông trực tiếp giữ chức Bí thư Huyện ủy tại Châu Thành và
Dương Minh Châu, trở thành linh hồn lãnh đạo quân dân vùng đất thép kháng
chiến cho đến ngày thắng lợi.
Sau Hiệp định Geneve năm 1954, Hoàng Lê Kha tình nguyện ở lại miền Nam bám
trụ, giữ trọng trách Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Tây Ninh. Ông chính là "ngọn hải
đăng" soi đường cho phong trào cách mạng tại thị xã và huyện Châu Thành giữa
những ngày đen tối nhất của lịch sử.
Tháng 3/1959, khi đang trên đường làm nhiệm vụ, ông sa vào tay giặc. Dù bị giam
cầm tại khám Chí Hòa và chịu đủ cực hình tra tấn, kẻ thù vẫn không thể khuất
phục được ý chí sắt đá của người cộng sản. Ngày 2/10/1959, chúng dùng đạo luật
10/59 tàn bạo để tuyên án tử hình ông nhằm răn đe lòng dân.
Đúng 5 giờ sáng ngày 12/3/1960, tại Tam Hạp, Hoàng Lê Kha đã hiên ngang đi
vào cõi bất tử ở tuổi 43. Trước máy chém hung tàn của kẻ thù, ông không hề run
sợ, biến giây phút hành quyết thành một bản hùng ca lẫm liệt. Cái chết của ông
không phải là sự kết thúc, mà là tiếng kèn xung trận thổi bùng lên ngọn lửa Đồng
khởi, thiêu rụi bộ máy bạo tàn của quân thù trên khắp đất đỏ Tây Ninh.
Để tri ân người anh hùng, ngay từ năm 1962, tên của Hoàng Lê Kha đã được trang
trọng đặt cho một ngôi trường và một xưởng in giữa vùng giải phóng. Đến ngày
23/7/1997, ông chính thức được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực
lượng vũ trang nhân dân.
Ông để lại một tinh thần vô giá. Khí tiết hiên ngang, không chịu bịt mắt trước khi
bị hành quyết đã trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Tên ông
sau đó đã được đặt cho những ngôi trường chuyên, những con đường lớn, tiếp
thêm động lực cho các thế hệ học sinh và thanh niên về lòng yêu nước và lý tưởng
sống cao đẹp.



