Khí tiết ngút trời của người nữ cộng sản tại bãi bắn Hóc Môn
Nguyễn Thị Minh Khai sinh ra trong một gia đình công chức nhỏ. Năm 16 tuổi, bà đã bắt đầu tham gia các hoạt động yêu nước trong Tân Việt Cách mạng Đảng, sau đó trở thành một trong những nữ đảng viên đầu tiên của Đảng Cộng sản Đông Dương.
Năm 1930, bà được cử sang Hương Cảng (Trung Quốc) làm việc tại Văn phòng Phương Đông của Quốc tế Cộng sản và là phụ tá cho Nguyễn Ái Quốc. Sau thời kỳ học tập tại Liên Xô và tham dự Đại hội Quốc tế Cộng sản lần thứ VII, bà trở về nước năm 1937 và được phân công làm Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn, trực tiếp lãnh đạo phong trào đấu tranh của công nhân và quần chúng.
Tháng 7 năm 1940, Nguyễn Thị Minh Khai bị thực dân Pháp bắt ngay trước khi cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ nổ ra. Dù bị tra tấn dã man và chịu cảnh mẹ lìa con (khi con gái mới sinh được vài tháng), bà vẫn giấu kín bí mật của Đảng. Ngày 28 tháng 8 năm 1941, thực dân Pháp đưa bà cùng các đồng chí ra xử bắn tại Hóc Môn. Trước họng súng kẻ thù, bà từ chối bịt mắt và dũng cảm hô to các khẩu hiệu cách mạng, trở thành biểu tượng bất khuất của phụ nữ Việt Nam.



