KHÍ TIẾT TRUNG BẮC MỘT LÒNG VÀ SỰ CỐNG HIẾN KHÔNG NGỪNG NGHỈ
Sau Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, nghe theo tiếng gọi của Đảng, Anh hùng Nguyễn Văn Song tập kết ra Bắc. Dù phải sống xa quê hương Bến Cát ruột thịt, trải qua những biến cố đau thương của gia đình khi người vợ thân yêu ở lại miền Nam bị bom đạn kẻ thù sát hại, ông vẫn nén đau thương, giữ vững khí tiết và niềm tin sắt đá vào ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.

Trên miền Bắc xã hội chủ nghĩa, Anh hùng Nguyễn Văn Song tiếp tục đem hết sức lực và kinh nghiệm chiến đấu để cống hiến cho công tác xây dựng lực lượng quân đội, huấn luyện chiến sĩ trẻ và đóng góp cho phong trào thi đua lao động sản xuất. Dù ở bất kỳ vị trí công tác nào, ông cũng luôn giữ trọn phẩm chất giản dị, khiêm tốn, tận tụy và trách nhiệm của người cán bộ cách mạng.
Tình yêu quê hương miền Nam và nỗi trăn trở về đồng bào, đồng chí đang ngày đêm chiến đấu dưới gông cùm mỹ - ngụy đã trở thành động lực để ông làm việc không ngừng nghỉ. Ông chính là gạch nối thắt chặt tình đoàn kết Bắc - Nam, đại diện cho ý chí thống nhất sông núi của toàn dân tộc.
Cuộc đời cống hiến bền bỉ của Anh hùng Nguyễn Văn Song là bài học sâu sắc về bản lĩnh chính trị và tính kiên định cách mạng. Ông đã chứng minh rằng: Dù trong chiến tranh tay súng hay trong hòa bình lao động, người anh hùng cách mạng luôn giữ vững ngọn lửa nhiệt huyết, trọn đời vì nước, vì dân.


