Bài viết

Khi Tổ quốc cần

Bom đạn dội xuống liên hồi, khói lửa mù mịt. Một người đồng đội của ông bị thương nặng giữa làn đạn. Không do dự, ông cùng một chiến sĩ khác lao ra kéo bạn vào nơi an toàn. “Lúc đó không kịp nghĩ sợ hay không, chỉ nghĩ nếu mình chậm một chút thì bạn mình có thể không qua khỏi,” ông chia sẻ. Dù trận chiến giành được thắng lợi, nhưng nhiều người đã mãi mãi nằm lại. Mỗi lần nhắc đến họ, giọng ông chùng xuống.

Ninh Bình09/05/2026Trần Nhật Ly (11a5)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỉ, nhưng những câu chuyện về một thời bom đạn vẫn còn in sâu trong ký ức của những người từng đi qua nó. Trong buổi chiều yên bình nơi quê nhà, em có dịp trò chuyện và phỏng vấn ông Trần Văn Tản – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến khi còn rất trẻ. Qua câu chuyện của ông , em càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình và sự hi sinh thầm lặng của thế hệ cha anh.
Ông Tản sinh năm 1953. Năm 1971, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ông kể rằng ngày lên đường, cả làng ra tiễn. Mẹ ông nắm chặt tay con trai mà không nói nên lời, chỉ dặn: “Đi mạnh giỏi con nhé, giữ gìn sức khỏe.” Trong ánh mắt ông khi kể lại, em vẫn thấy một nỗi xúc động nghẹn ngào.
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Trung. Những năm tháng quân ngũ không chỉ có tiếng súng mà còn là chuỗi ngày hành quân gian khổ. Ông kể có những đêm phải đi bộ xuyên rừng, đói khát và sốt rét rừng hành hạ, nhưng không ai bỏ cuộc. “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là phải cố gắng để đất nước được yên bình,” ông nói. Chính tinh thần yêu nước và tình đồng đội đã giúp các chiến sĩ vượt qua tất cả.
Khi em hỏi về một kỉ niệm đáng nhớ nhất, ông trầm ngâm rồi kể về một trận đánh ác liệt năm 1972. Đơn vị của ông phải giữ vững một vị trí quan trọng. Bom đạn dội xuống liên hồi, khói lửa mù mịt. Một người đồng đội của ông bị thương nặng giữa làn đạn. Không do dự, ông cùng một chiến sĩ khác lao ra kéo bạn vào nơi an toàn. “Lúc đó không kịp nghĩ sợ hay không, chỉ nghĩ nếu mình chậm một chút thì bạn mình có thể không qua khỏi,” ông chia sẻ. Dù trận chiến giành được thắng lợi, nhưng nhiều người đã mãi mãi nằm lại. Mỗi lần nhắc đến họ, giọng ông chùng xuống.
Năm 1975, đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với một vết thương ở chân do mảnh đạn để lại. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, nhưng ông chưa bao giờ than phiền. Ông tích cực lao động, tham gia công tác địa phương và thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ. Ônh bảo: “Các cháu bây giờ không phải cầm súng ra trận, vậy thì hãy cầm bút, cầm sách để xây dựng đất nước.”
Qua buổi trò chuyện ấy, em hiểu rằng những cựu chiến binh không chỉ là nhân chứng của lịch sử mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm. Họ đã hi sinh tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình cho hôm nay. Vì vậy, thế hệ trẻ chúng em cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại, sống có lí tưởng, học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hi sinh ấy.
Chiến tranh có thể đã lùi xa, nhưng những câu chuyện thời hoa lửa vẫn cần được nhắc lại. Bởi đó không chỉ là quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở về lòng biết ơn và trách nhiệm của mỗi chúng ta đối với quê hương, đất nước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn