Khi Tổ quốc cần ...
Vốn là sinh viên trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội, chàng thanh niên Lê Duy Ứng mang theo giá vẽ và cọ bút tình nguyện ra chiến trường. Khác với những người lính trực tiếp cầm súng, vũ khí của ông là những bức ký họa ghi lại hơi thở tàn khốc nhưng đầy bi tráng của cuộc chiến.
Vốn là sinh viên trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội, chàng thanh niên Lê Duy Ứng mang theo giá vẽ và cọ bút tình nguyện ra chiến trường. Khác với những người lính trực tiếp cầm súng, vũ khí của ông là những bức ký họa ghi lại hơi thở tàn khốc nhưng đầy bi tráng của cuộc chiến.
Ngày 28 tháng 4 năm 1975, khi bình minh của ngày thống nhất chỉ còn cách vỏn vẹn hai ngày, chiếc xe tăng tiến vào cửa ngõ Sài Gòn chở Lê Duy Ứng bất ngờ trúng đạn pháo của địch. Ngay khoảnh khắc ấy, ông bị thương nặng, hỏng hoàn toàn hai mắt.
Nhớ lại thời khắc sinh tử chìm trong bóng tối ấy, người họa sĩ già bồi hồi kể lại: "Lúc bấy giờ, chiếc xe tăng bốc cháy, ngực tôi đau nhói và hai mắt bỗng nhiên tối sầm lại. Máu từ trên trán chảy xuống ướt đẫm cả khuôn mặt. Tôi biết mắt mình đã mù và nghĩ rằng có lẽ mình sẽ không qua khỏi. Trong cái màn đêm mịt mù của cái chết đang cận kề, tôi không thấy sợ hãi, mà trong lòng chỉ trào dâng một niềm tiếc nuối vô hạn: Đất nước sắp hòa bình rồi, tôi không được tận mắt nhìn thấy ngày vui đại thắng nữa."
Thế nhưng, chính giữa lằn ranh sinh tử tột cùng ấy, đóa "hoa" của lý tưởng và khát vọng lại bừng sáng. Bằng chút sức lực cuối cùng, người lính trẻ quỳ xuống sàn xe tăng, dùng ngón tay hứng dòng máu đang chảy đầm đìa trên đôi mắt mình để sáng tác bức tranh để đời.
"Tôi lần mò tìm tờ giấy trong túi áo, dùng ngón tay chấm dòng máu của chính mình làm mực. Bằng tất cả trí nhớ và tấm lòng kính yêu, tôi đã vẽ chân dung Bác Hồ. Dưới bức huyết họa ấy, tôi dùng máu viết thêm một dòng chữ: 'Ánh sáng niềm tin/ Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân'. Vẽ xong, tôi lịm đi, hai bàn tay vẫn nắm chặt bức tranh trước ngực như ôm giữ chút ánh sáng cuối cùng của cuộc đời mình," ông xúc động nhớ lại.
Bức huyết họa ấy không chỉ là máu thịt, mà là bản tuyên ngôn vĩ đại về sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ Việt Nam. Thể xác có thể tàn phế, đôi mắt có thể mù lòa vì cái "lửa" của đạn bom, nhưng niềm tin vào ngày mai chiến thắng và tình yêu Tổ quốc thì vĩnh viễn rực rỡ, không một thứ vũ khí nào có thể dập tắt được.
Kỳ diệu thay, Lê Duy Ứng đã được đồng đội cứu sống trong trận đánh ấy. Nhiều năm sau hòa bình, ông được phẫu thuật và lấy lại được một phần thị lực. Hôm nay, người chiến sĩ năm xưa vẫn miệt mài tạc tượng, vẽ tranh. Bức chân dung vẽ bằng máu đã trở thành bảo vật quốc gia, còn câu chuyện của ông mãi mãi là ngọn lửa ấm áp, truyền lại "ánh sáng niềm tin" cho thế hệ thanh niên chúng ta vững bước trong thời bình.



