Cựu chiến binh

KHI TỔ QUỐC GỌI TÊN

Có những thời khắc lịch sử, khi Tổ quốc gọi tên, con người không cần đắn đo. Tiếng gọi ấy vượt lên trên mọi toan tính cá nhân.

Hưng Yên16/01/2026Lê Minh Ngọc (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Khi Tổ quốc gọi tên” – với ông Lê Văn Chắt, đó không phải là một câu nói mang tính biểu tượng, mà là một trải nghiệm rất thật của cuộc đời.

Tiếng gọi ấy không vang lên bằng âm thanh cụ thể. Nó hiện diện trong từng bản tin chiến sự, trong ánh mắt lo lắng của người dân quê, trong không khí căng thẳng bao trùm cả đất nước. Và rồi, tiếng gọi ấy vang lên rất rõ trong lòng những người trẻ như ông khi ấy.

Ông từng nói: “Lúc đó không ai hỏi mình được gì, mà chỉ nghĩ mình phải làm gì.” Khi Tổ quốc gọi tên, sự lựa chọn gần như là bản năng. Không đi mới là điều khó hiểu.

Khoảnh khắc đặt bút ký vào giấy nhập ngũ, ông không nghĩ đến nguy hiểm. Ông chỉ nghĩ rằng mình đang làm điều đúng đắn. Dù biết phía trước là chiến trường ác liệt, ông vẫn bước đi không do dự.

Khi Tổ quốc gọi tên, không phải ai cũng trở về. Ông đã tận mắt chứng kiến những người bạn cùng trang lứa ngã xuống, để lại sau lưng tuổi trẻ chưa kịp sống trọn. Chính điều ấy khiến ông càng thấm thía giá trị của sự lựa chọn ngày hôm đó.

Tiếng gọi của Tổ quốc không dừng lại khi chiến tranh kết thúc. Nó tiếp tục vang lên trong thời bình, dưới hình thức khác: học tập, lao động, xây dựng đất nước. Và ông đã đáp lại tiếng gọi ấy bằng cả cuộc đời mình.

“Khi Tổ quốc gọi tên” – với ông Lê Văn Chắt – là khoảnh khắc thiêng liêng nhất, đã định hình nhân cách và lý tưởng sống của một con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn