Khi Tổ quốc gọi tên
Khi Tổ quốc gọi tên
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời bom đạn vẫn còn in đậm trong tâm trí của những người lính năm xưa. Cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm là một trong những con người như vậy – một nhân chứng sống của lịch sử, mang trong mình cả hào hùng và mất mát.
Ông sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc. Khi còn rất trẻ, ông đã tham gia chiến đấu trong Tiểu đoàn 5 Nhà Bè, Đại đội 316. Trận chiến tại Cầu Kinh năm 1967 là một trong những dấu mốc quan trọng trong cuộc đời ông. Suốt 45 ngày đêm, ông cùng đồng đội đã chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, đối mặt với bom đạn và sự tấn công dữ dội của quân địch. Dù vậy, họ vẫn giữ vững tinh thần, chiến đấu đến cùng để bảo vệ quê hương.
Những ký ức về chiến tranh luôn gắn liền với tình đồng đội. Ông từng trải qua nỗi đau khi nghĩ rằng đồng chí Tám Nghĩa đã hy sinh. Trong lúc cứu bạn, ông bị thương nặng. Nhưng cuộc gặp lại sau đó tại trạm y tế đã trở thành kỷ niệm không thể nào quên, là minh chứng cho tình cảm gắn bó giữa những người lính.
Chiến tranh không chỉ cướp đi tuổi trẻ mà còn để lại những thương tích nặng nề. Năm 1970, ông bị mất cánh tay phải. Tuy vậy, ông không để nỗi đau đó làm mình gục ngã. Ông vẫn sống lạc quan, mạnh mẽ và luôn hướng về những đồng đội đã khuất với lòng biết ơn sâu sắc.
Trong thời bình, ông tiếp tục cống hiến theo cách riêng của mình. Ông gắn bó với khu di tích Cầu Kinh, mỗi ngày đều chăm sóc, lau dọn và thắp nhang cho các liệt sĩ. Trước khi khu di tích được xây dựng, ông đã tự lập miếu thờ – một hành động đầy ý nghĩa, thể hiện lòng tri ân đối với những người đã hy sinh.
Ông Nguyễn Văn Kiểm là biểu tượng của lòng dũng cảm và tình nghĩa. Ông sống không vì bản thân mà vì ký ức và trách nhiệm. Hình ảnh của ông khiến mỗi chúng ta phải suy ngẫm về cách sống của mình: liệu ta đã biết trân trọng quá khứ, biết ơn những người đi trước hay chưa?
Từ câu chuyện của ông, ta nhận ra rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người. Vì vậy, thế hệ trẻ cần sống có trách nhiệm hơn, biết giữ gìn và phát huy những giá trị tốt đẹp của dân tộc.



