Khi Tổ quốc lâm nguy, mỗi nếp nhà đều là một pháo đài
Tại bản Nà Lung, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, có một gia đình người Tày đã cùng nhau đưa ra một lời thề làm rất nhiều người xúc động suốt hàng chục năm qua: "6 CHA CON SỐNG CÙNG SỐNG, CÙNG C.H.Ế.T ĐỂ BẢO VỆ BẢN LÀNG, TỔ QUỐC MÌNH."

Tháng 2 năm 1979, núi rừng biên cương phía Bắc rung chuyển bởi tiếng gầm xé của đạn pháo. Quân xâm lược tràn qua biên giới, gieo rắc đau thương lên từng bản làng, ngọn núi, dòng sông. Trong thời khắc sinh tử của Tổ quốc, tại bản Nà Lung, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, có một gia đình người Tày đã viết nên một huyền thoại bằng chính tình yêu quê hương và lời thề khắc vào xương máu:
"Sống cùng sống, chết cùng chết để bảo vệ bản làng, Tổ quốc mình!"
Lời thề ấy phát ra từ trái tim của cụ Lục Văn Vình — một người cha đã 68 tuổi, mái tóc đã điểm bạc nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc ghen giông bão. Và đứng quanh cụ không phải ai xa lạ, mà là 5 người con trai, con gái ruột thịt của cụ, người lớn tuổi nhất đã vững vàng, người nhỏ nhất — cô con gái út — chỉ mới tròn 17 tuổi.
Ít ai biết rằng, trước khi tiếng súng biên giới bùng nổ, trái tim vợ chồng cụ Vình đã chịu những vết thương xé ruột. Từ chiến trường miền Nam xa xôi, tin dữ liên tiếp gửi về: hai người con trai của cụ đã vĩnh viễn nằm lại nơi mảng đất phương Nam trong cuộc chiến chống Mỹ cứu nước. Nỗi đau mất con còn chưa kịp nguôi ngoai, khói đen chiến tranh lại một lần nữa phủ kín nếp nhà sàn vùng biên.
Thế nhưng, giữa ranh giới giữa cái chết và sự sống của quê hương, người cha ấy không chọn sự co co trú ẩn, người mẹ ấy không ôm giữ các con cho riêng mình. Lời dặn dò của cha mẹ ông Lục Văn Phiện ngày lên đường đơn sơ mà đanh thép như đá núi: "Bây giờ đã như thế thì thôi, thà hy sinh tất cả. Các con cố gắng chiến đấu giữ quê hương, giữ gia đình!"
Và thế là, một hình ảnh vô tiền khoáng hậu đã đi vào lịch sử: Cả một gia đình 6 người cùng khoác súng lên chốt.
Đêm miền biên cương tháng Hai lạnh như cắt thịt. Họ chia nhau chỗ ngủ trong hang đá lạnh lẽo, chia nhau từng củ sắn, ngụm nước suối. Người thức, người trực, căng mắt gác giữa màn sương mù đặc quánh. Không được đốt lửa để giữ bí mật. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau một tấc đất, nhưng trong lòng họ không có chỗ cho sự sợ hãi hay hoang mang. Phía trước mặt là quân xâm lược hung tàn, còn ngay sau lưng họ là ngôi nhà sàn thân thương, là bản Nà Lung, là bờ cõi Tổ quốc mà tổ tiên bao đời gây dựng.
Bức ảnh lịch sử chụp lại 6 cha con cụ Lục Văn Vình năm 1979 vẫn còn đó. Không có sự phô trương, không có những cái gân guốc gượng ép. Chỉ thấy một người cha già đứng trầm lặng bên những người con trẻ măng, vai tựa vai, tay cầm chắc tay súng, ánh mắt bình thản nhìn về phía trước. Đó là sự bình thản của những con người đã tự tay gạt đi nỗi đau riêng, sẵn sàng dâng hiến cả gia đình cho sự tồn vong của dân tộc.
Gần nửa thế kỷ đã trôi qua. Người cha năm ấy đã đi xa, nhiều người con trong bức ảnh lịch sử cũng đã về với đất mẹ. Nhưng lời thề của 6 cha con bản Nà Lung vẫn còn vang vọng giữa đại ngàn Cao Bằng, cuộn chảy trong huyết quản của các thế hệ hôm nay.
Lời thề ấy không chỉ thuộc về riêng một gia đình người Tày ở Trùng Khánh. Đó chính là chân lý bất tử của dân tộc Việt Nam: Khi Tổ quốc lâm nguy, mỗi nếp nhà đều là một pháo đài, mỗi người dân — từ người cha già bạc tóc đến cô con gái tuổi mười bảy — đều sẵn sàng hóa thành người lính kiên trung giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Mẹ Việt Nam!



