Khi tôi đứng trước quảng trường Ba Đình
Bài thơ là những cảm xúc của một người trẻ hôm nay khi đứng trước Quảng trường Ba Đình lịch sử, nơi gắn liền với ngày khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Tôi đứng giữa Ba Đình lộng gió,
Nghe thời gian như chậm lại trong tim.
Nắng tháng Tám vẫn vàng như năm ấy,
Tiếng non sông còn vọng giữa lặng im.
Nơi Bác đọc lời thiêng liêng độc lập,
Nơi triệu người bật khóc giữa niềm vui.
Từ giây phút đất nước sang trang mới,
Việt Nam mình đã khác những ngày trôi.
Tôi sinh ra giữa hòa bình yên ả,
Chưa một lần nghe tiếng súng chiến tranh.
Nhưng đứng trước quảng trường đầy lịch sử,
Mới hiểu rằng độc lập thật mong manh.
Có những người chẳng kịp nhìn ngày ấy,
Đã hiến dâng cả tuổi trẻ cuộc đời.
Để hôm nay tôi bình yên cắp sách,
Được mỉm cười dưới khoảng trời xanh tươi.
Tôi cúi nhẹ giữa Ba Đình tháng Sáu,
Nghe lòng mình thêm tha thiết Việt Nam.
Và tự nhủ trong hành trình phía trước,
Phải sống sao xứng đáng với cha ông.



