Cựu chiến binh

KHI TÔI GỌI TÊN ANH TRONG KHÓI LỬA MÀ KHÔNG CÓ HỒI ÂM

Giữa một trận đánh ác liệt, nhân chứng gọi tên đồng đội trong khói lửa mù mịt – nhưng tiếng gọi ấy chỉ vọng lại bằng sự im lặng tuyệt đối.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh có rất nhiều âm thanh: tiếng pháo, tiếng súng, tiếng đất đá sụp xuống, tiếng người la hét. Nhưng có một thứ âm thanh đáng sợ nhất – đó là sự im lặng sau khi gọi tên một người mà không có hồi âm.

Hôm đó, tiểu đội được lệnh giữ một đoạn hào phía Đông Thành cổ. Địch phản kích dữ dội. Pháo dập từng loạt, từng loạt, không cho người lính kịp ngẩng đầu.

Anh và ông được phân công giữ hai vị trí cách nhau chưa đầy mười mét. Trước khi vào vị trí, anh còn quay sang nói đùa:

“Có gì thì gọi tao nhé. Còn sống là còn nghe.”

Ông gật đầu. Không ai ngờ đó là câu nói cuối cùng.

Một loạt pháo rơi xuống, khói bụi mù mịt. Khi ông ngóc đầu lên, vị trí của anh chỉ còn là một hố đất nham nhở. Ông hét lớn, gọi tên anh, gọi đến khản cổ. Tiếng gọi tan vào khói, bị pháo át đi, rồi chìm hẳn.

Không có tiếng trả lời.

Ông bò sang, tim đập dồn dập. Đào bới. Gọi tiếp. Vẫn không có hồi âm. Chỉ có mùi khét của thuốc nổ, mùi đất ẩm và máu.

Cuối cùng, ông thấy anh nằm nghiêng, nửa người bị vùi lấp. Mắt nhắm. Môi hé mở như muốn nói điều gì đó, nhưng không kịp.

Khoảnh khắc ấy, ông hiểu ra: có những cái tên, khi đã gọi mà không ai đáp lại, thì người đó đã đi rất xa rồi.

Sau này, trong những giấc mơ, ông vẫn gọi tên anh. Và lần nào cũng vậy, chỉ có im lặng. Một sự im lặng nặng nề, kéo dài, không tiếng vọng.

Chiến tranh qua đi, nhưng tiếng gọi không hồi âm ấy vẫn theo ông suốt cả cuộc đời. Nó nhắc ông nhớ rằng: mình đang sống không chỉ cho bản thân, mà còn cho những người đã không còn cơ hội trả lời tiếng gọi cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn