Bài viết

KHI TÔI NGHĨ VỀ LÒNG BIẾT ƠN

An Giang11/06/2026Ban truyền thông Đoàn trường Đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
KHI TÔI NGHĨ VỀ LÒNG BIẾT ƠN

Có những lúc đứng trước Đài tưởng niệm liệt sĩ hay đọc những trang sử về dân tộc, tôi chợt thấy lòng mình lắng lại.

Tôi nghĩ về những con người đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc. Họ ra đi khi còn rất trẻ, mang theo những ước mơ và hoài bão còn dang dở. Có người chưa kịp lập gia đình, có người chưa một lần được nhìn thấy ngày đất nước hòa bình. Nhưng họ vẫn sẵn sàng hy sinh vì một niềm tin lớn hơn bản thân mình.

Sự hy sinh ấy khiến tôi hiểu rằng lòng biết ơn không chỉ là cảm xúc thoáng qua mà phải trở thành động lực để sống tốt hơn mỗi ngày.

Biết ơn cha mẹ đã nuôi dưỡng mình trưởng thành. Biết ơn thầy cô đã truyền đạt tri thức. Biết ơn những người đã hy sinh vì nền độc lập của dân tộc. Và biết ơn cuộc sống hòa bình mà chúng ta đang có.

Lòng biết ơn giúp mỗi người sống có trách nhiệm hơn với bản thân, với gia đình và với xã hội. Nó nhắc nhở chúng ta rằng những điều mình đang có hôm nay không phải tự nhiên mà có.

Là một sinh viên, tôi hiểu rằng cách thể hiện lòng biết ơn thiết thực nhất không phải bằng những lời nói hoa mỹ mà bằng sự cố gắng trong học tập, rèn luyện và cống hiến. Đó chính là cách để tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ đi trước đã để lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHI TÔI NGHĨ VỀ LÒNG BIẾT ƠN | Câu chuyện thời hoa lửa