Khi trải nghiệm không còn được tích lũy
Con người thường tích lũy trải nghiệm như một cách xây dựng bản thân.
Nhưng anh nhận ra, mỗi lần tích lũy, anh lại mang theo quá khứ vào hiện tại.
Trải nghiệm mới không còn mới, vì luôn bị so sánh.
Khi anh ngừng tích lũy, mỗi khoảnh khắc trở nên tươi mới.
Không phải vì khác biệt, mà vì không bị phủ lên bởi những gì đã qua.
Và trong sự không tích lũy ấy, có một dạng tự do rất sâu.



