Khi trận địa bị bom cày xới
Trong trận chiến ngày 30/12/1972, một trong những khoảnh khắc nguy hiểm nhất xảy ra khi trận địa bị bom địch đánh trúng trực diện. Chỉ trong chớp mắt, một khẩu đội bị phá hủy, đất đá vùi lấp nhiều vị trí chiến đấu. Ông Dương Văn Ánh khi đó đang ở gần khu vực bị đánh trúng. “Một tiếng nổ chát chúa, rồi tất cả như rung lên”, ông kể. Khi khói bụi tan bớt, trước mắt ông là cảnh tượng hoang tàn: hố bom chằng chịt, công sự bị san phẳng, nhiều đồng đội bị thương. Tuy nhiên, không có thời gian để hoảng loạn. Những người còn lại nhanh chóng tổ chức lại đội hình, tiếp tục chiến đấu. Ông Ánh lập tức thay thế vị trí bị gián đoạn, tham gia nạp đạn và duy trì hỏa lực. Điều đáng chú ý là trong hoàn cảnh gần như bị “xóa sổ” một phần trận địa, tinh thần chiến đấu của đơn vị không hề suy giảm. Ngược lại, sự mất mát càng khiến họ quyết tâm hơn. Các chiến sĩ vừa chiến đấu, vừa hỗ trợ nhau, đưa người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm. Sự phối hợp nhanh chóng và kỷ luật đã giúp đơn vị không bị rơi vào tình trạng rối loạn. Trận địa bị bom cày xới là thử thách cực hạn đối với bất kỳ đơn vị nào. Nhưng với những người lính như ông Dương Văn Ánh, đó cũng là lúc bản lĩnh được thể hiện rõ nhất. Không chỉ giữ vững vị trí, họ còn chứng minh rằng ý chí con người có thể vượt lên trên sự tàn phá của chiến tranh.



