KHI TRỞ THÀNH NGƯỜI BẢO VỆ TỔ QUỐC
Năm tôi hai mươi lăm tuổi, đang cùng gia đình làm ruộng trên cánh đồng Đằng Trung, khi nhận được lệnh nhập ngũ, cả nhà vừa vui vừa lo, cha tôi vỗ vai nói: “Con đi nhé, làm người lính phải trung thành với nước, tốt với đồng đội, đừng làm người Lê thất hổ danh”. Ngày lên đường, trời Thanh Hoá trong xanh, hàng xóm đến tiễn đưa, mẹ tôi gói cho một gói bánh chưng và ít gạo rang, dặn dò: “Đi xa nhớ giữ gìn sức khỏe, cha mẹ ở nhà luôn chờ con”. Con đường từ làng ra đi lần này mang trong mình niềm tự hào lớn lao, tôi biết phía trước là nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc, và tôi đã sẵn sàng cho trách nhiệm cao cả này. Bác Lê Trọng Tuyển kể về những ngày đầu lên đường nhập ngũ, nét mặt rạng ngời niềm tự hào của một người lính, từng lời nói chân thực và giản dị đi thẳng vào lòng người. Đoàn thanh niên chúng tôi lắng nghe mà thấy lòng mình cũng ấm áp, hiểu rằng tình yêu nước không cần nói bằng lời to tát, mà bắt đầu từ sự đồng ý của mỗi gia đình, từ sự chia ly thầm lặng của những người mẹ, người cha gửi con ra đi bảo vệ non sông. Chúng tôi thêm yêu quê hương, thêm tự hào về những người con quê hương đã sẵn sàng đứng lên khi Tổ quốc cần.



