KHI TRỞ VỀ TRẬN ĐỊA MÀ KHÔNG CÒN AI
Có những chuyến tiếp tế trở thành ký ức ám ảnh nhất đời lính: khi người mang cơm trở về trận địa, nhưng không còn ai để nhận. Sự trống vắng ấy còn đáng sợ hơn cả tiếng bom rơi.
Không có tiếng súng. Không có bom nổ. Nhưng sự im lặng bao trùm trận địa khi người lính tiếp tế trở về còn đáng sợ hơn tất cả. Trận địa vẫn ở đó, nhưng con người thì không.
Người lính gọi to, gọi nhỏ, không ai trả lời. Những hầm hào quen thuộc giờ trống rỗng. Phần cơm mang theo vẫn còn nguyên. Lúc ấy, không cần ai nói, người lính cũng hiểu điều gì đã xảy ra.
Trở về trận địa mà không còn ai là khoảnh khắc khiến người lính hậu cần ám ảnh suốt đời. Bởi họ đến với nhiệm vụ mang sự sống, nhưng lại chứng kiến cái chết theo cách đau đớn nhất.
Không có thời gian để than khóc. Chiến tranh không cho phép. Người lính phải thu dọn, báo cáo, rồi tiếp tục nhiệm vụ khác. Nhưng hình ảnh trận địa trống vắng ấy theo họ mãi, len vào giấc ngủ, trở lại trong những giấc mơ chập chờn.
Có những khuôn mặt mà người lính nhớ rõ đến từng nét. Mới hôm qua còn nhận cơm, còn hỏi han, còn cười. Hôm nay, tất cả chỉ còn là ký ức.
Sự trống trải ấy không chỉ là mất mát con người, mà còn là cảm giác bất lực. Bất lực vì không thể làm gì khác hơn. Bất lực vì chiến tranh quá tàn nhẫn, không cho con người quyền lựa chọn.
Nhiều năm sau, khi kể lại, người lính già nói rằng, ông không sợ bom đạn bằng sợ những lần trở về mà không còn ai. Bởi bom đạn đến rồi đi, còn sự trống vắng thì ở lại mãi trong lòng.
Chính những khoảnh khắc ấy khiến người lính hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình. Hiểu rằng, được gặp lại nhau sau một ngày dài đã là hạnh phúc lớn lao.
Khi trở về trận địa mà không còn ai – đó là bài học đau đớn nhất mà chiến tranh để lại cho những người sống sót.


