Khi trung đội trưởng bị thương
Hôm ấy, đơn vị đang thực hiện nhiệm vụ thì tình hình trở nên căng thẳng. Trung đội trưởng của chúng tôi là người nghiêm nhưng rất gần gũi với anh em. Trước mỗi chặng đường, anh thường kiểm tra từng người, nhắc mọi người giữ sức và luôn hỏi: — Anh em có ai gặp khó khăn gì không? Chính người thường nhắc chúng tôi phải bình tĩnh ấy hôm đó lại bị thương. Sau những tiếng động lớn, chúng tôi nghe tiếng gọi:

Hôm ấy, đơn vị đang thực hiện nhiệm vụ thì tình hình trở nên căng thẳng.
Trung đội trưởng của chúng tôi là người nghiêm nhưng rất gần gũi với anh em. Trước mỗi chặng đường, anh thường kiểm tra từng người, nhắc mọi người giữ sức và luôn hỏi:
— Anh em có ai gặp khó khăn gì không?
Chính người thường nhắc chúng tôi phải bình tĩnh ấy hôm đó lại bị thương.
Sau những tiếng động lớn, chúng tôi nghe tiếng gọi:
— Trung đội trưởng bị thương!
Mọi người lập tức tìm cách hỗ trợ anh theo mệnh lệnh và tình hình thực tế.
Anh vẫn tỉnh táo.
Thấy chúng tôi đến gần, anh nói:
— Đừng tập trung hết ở đây. Giữ đội hình.
Một người đáp:
— Anh cứ yên tâm, chúng tôi lo cho anh.
Người phụ trách quân y nhanh chóng kiểm tra và chăm sóc cho anh.
Trung đội trưởng vẫn cố trấn an mọi người:
— Tôi không sao. Các cậu bình tĩnh.
Tôi nhìn anh mà nhớ đến những ngày đầu nhập ngũ.
Chính anh là người dạy chúng tôi từng động tác.
Anh cũng là người đi đầu trong những chặng hành quân dài.
Khi có người mệt, anh thường đi chậm lại.
Khi có người mắc lỗi, anh nghiêm khắc nhắc nhở nhưng sau đó lại tận tình chỉ bảo.
Vì thế, nhìn anh nằm đó, ai cũng lo.
Nhưng lời anh dặn vẫn rõ ràng:
— Nhiệm vụ của các cậu vẫn còn. Đừng vì tôi mà mất bình tĩnh.
Chúng tôi hiểu.
Người chỉ huy bị thương, nhưng tinh thần của đơn vị không được dao động.
Mọi người tiếp tục thực hiện nhiệm vụ theo sự phân công.
Đến khi có điều kiện, anh được đưa về nơi chăm sóc.
Trước lúc rời đi, anh gọi chúng tôi lại:
— Nhớ đoàn kết. Có gì khó thì bảo ban nhau.
Một người trong chúng tôi đáp:
— Anh yên tâm.
Chiếc cáng được đưa đi.
Chúng tôi đứng nhìn cho đến khi khuất hẳn.
Sau đó, trung đội tiếp tục nhiệm vụ.
Nhưng từ hôm ấy, mỗi người đều cố gắng hơn một chút.
Người chỉ huy đã dạy chúng tôi bằng lời nói.
Còn ngày anh bị thương, chúng tôi học được một bài học khác: khi khó khăn xảy đến, người lính phải biết giữ bình tĩnh, chăm sóc đồng đội và hoàn thành trách nhiệm của mình.
Nhiều năm sau, bác Được kể:
“Tôi nhớ nhất không phải khoảnh khắc anh bị thương, mà là câu anh nói với chúng tôi: ‘Đừng vì tôi mà mất bình tĩnh.’ Người chỉ huy lúc ấy vẫn nghĩ đến anh em trước khi nghĩ đến mình.”
Sau chiến tranh, mỗi người một nơi.
Nhưng những người lính năm ấy vẫn nhớ người trung đội trưởng nghiêm mà hiền.
Nhớ những buổi huấn luyện.
Nhớ những lần hành quân.
Nhớ cả ngày anh bị thương nhưng vẫn cố động viên cấp dưới.
Một người chỉ huy tốt không chỉ dẫn đường khi mọi việc thuận lợi. Họ còn để lại cho người lính niềm tin và sự bình tĩnh trong những lúc khó khăn nhất. Và chính niềm tin ấy giúp một tập thể đứng vững.



