Cựu chiến binh

Khi tuổi hai mươi gặp tiếng gọi non sông

Khi tuổi hai mươi gặp tiếng gọi non sông Năm 1950, ông Trần Xuân Quế sinh ra trong một thời kỳ đất nước còn nhiều biến động. Những năm tháng tuổi trẻ của ông không diễn ra trong sự bình yên trọn vẹn, mà gắn với một giai đoạn lịch sử nhiều thử thách.

Tuyên Quang14/08/2026Xã Tân Thanh (Đoàn xã Tân Thanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi tuổi hai mươi gặp tiếng gọi non sông

Năm 1950, ông Trần Xuân Quế sinh ra trong một thời kỳ đất nước còn nhiều biến động. Những năm tháng tuổi trẻ của ông không diễn ra trong sự bình yên trọn vẹn, mà gắn với một giai đoạn lịch sử nhiều thử thách.

Đến năm 1971, khi tuổi đời vừa bước qua tuổi đôi mươi, ông lên đường nhập ngũ.

Ngày rời quê hương có lẽ là một ngày khó quên. Phía sau là mái nhà, người thân và cuộc sống quen thuộc; phía trước là những tháng ngày quân ngũ chưa biết sẽ có những gì chờ đợi. Chàng trai trẻ khi ấy mang theo hành trang giản dị và một suy nghĩ rất đỗi chân thành: đất nước cần thì mình lên đường.

Những ngày tháng ở phía trước

Từ năm 1971, cuộc sống của ông gắn với đơn vị và những người đồng đội. Những ngày trong quân ngũ là những ngày được rèn luyện trong kỷ luật, trong tinh thần tập thể và trong sự sẻ chia.

Có những ngày công việc kéo dài, có lúc mệt mỏi tưởng như chỉ muốn được nghỉ ngơi thật lâu. Nhưng rồi một người động viên một người, cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ.

Giữa cuộc sống ấy, tình đồng đội dần trở thành thứ tình cảm rất đặc biệt.

Những người lính cùng nhau trải qua khó khăn nên hiểu nhau mà không cần nói nhiều. Một bát cơm chia sẻ, một ngụm nước giữa lúc mệt, một lời hỏi thăm về gia đình… những điều nhỏ bé ấy lại trở thành những kỷ niệm được nhớ rất lâu.

Và trong những khoảng lặng hiếm hoi, câu chuyện thường quay về quê nhà.

Người nhớ cha mẹ, người nhớ anh em, người mong ngày trở lại. Có lẽ ai cũng từng có một lần nhìn về phía quê hương và tự hỏi không biết những người thân yêu lúc này đang làm gì.

Nhưng rồi tiếng gọi của nhiệm vụ lại đưa mọi người trở về với thực tại.

Sáu năm của một đời người

Từ 1971 đến 1977, ông Trần Xuân Quế có sáu năm gắn bó với quân ngũ.

Sáu năm ấy có thể chỉ là một dòng ngắn trong hồ sơ, nhưng phía sau dòng thời gian ấy là cả một phần tuổi trẻ.

Đó là quãng đời ông được sống cùng những người đồng chí, được trải nghiệm những ngày tháng mà sau này nhìn lại, ông mới càng thấy đáng quý. Bởi tuổi trẻ chỉ đến một lần, và ông đã dành một phần tuổi trẻ ấy cho nhiệm vụ của mình.

Đến năm 1977, ông xuất ngũ.

Ngày trở về chắc hẳn có nhiều cảm xúc. Sau những năm xa gia đình, cuộc sống đời thường lại mở ra trước mắt. Người lính năm nào trở lại với những công việc quen thuộc, nhưng trong tâm trí đã có thêm một hành trang đặc biệt: ký ức về sáu năm quân ngũ.

Một quãng đời đáng nhớ

Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày ông Trần Xuân Quế rời quân ngũ. Những địa danh, những gương mặt đồng đội có thể đã thay đổi theo thời gian. Nhưng những năm tháng tuổi trẻ ấy vẫn là một phần không thể tách rời trong câu chuyện cuộc đời ông.

Điều đáng quý ở những người thuộc thế hệ ấy là họ thường không nói nhiều về những gì mình đã làm. Với họ, lên đường khi đất nước cần là một trách nhiệm tự nhiên của người thanh niên.

Nhưng với thế hệ hôm nay, những năm tháng ấy rất đáng để kể lại.

Bởi đằng sau một dòng ghi “nhập ngũ năm 1971, xuất ngũ năm 1977” là sáu năm tuổi trẻ, sáu năm xa gia đình và sáu năm sống cùng những người đồng đội trong một giai đoạn đặc biệt của đất nước.

Câu chuyện về ông Trần Xuân Quế vì thế không cần những lời quá lớn lao.

Chỉ cần nhớ rằng, năm 1971, một chàng trai tuổi đôi mươi đã lên đường. Sáu năm sau, ông trở về, mang theo những ký ức của một thời tuổi trẻ.

Tuổi trẻ ấy đã đi qua, nhưng dấu ấn của nó vẫn còn lại – trong ký ức của người lính, trong câu chuyện của gia đình và trong niềm tự hào về một thế hệ đã từng sống hết mình với quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khi tuổi hai mươi gặp tiếng gọi non sông | Câu chuyện thời hoa lửa