– Khi tuổi hai mươi khoác màu áo lính
Sinh năm 1949, cựu chiến binh Nguyễn Sỹ Hoan nhập ngũ vào tháng 6/1969. Khi ấy, chú mới khoảng hai mươi tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người nhưng cũng là tuổi mà nhiều thanh niên Việt Nam lên đường làm nhiệm vụ.
Ngày rời quê, có lẽ hành trang của người lính không có quá nhiều thứ. Một vài vật dụng cá nhân, những lời căn dặn của người thân và một niềm tin giản dị rằng mình đang làm điều cần phải làm. Đằng sau mỗi người lính là một gia đình chờ đợi, một quê hương để nhớ và những người đồng đội cùng chia sẻ mọi vui buồn.
Quãng thời gian từ năm 1969 đến tháng 3/1973 không dài nếu nhìn trên dòng lịch sử, nhưng với một người lính, từng ngày trong quân ngũ đều có sức nặng riêng. Có những ngày bình lặng, cũng có những thời điểm căng thẳng. Có những đêm nhớ nhà nhưng không thể trở về. Nỗi nhớ được cất lại trong lòng để ngày mai tiếp tục nhiệm vụ.
Điều giúp người lính đứng vững giữa những gian khổ ấy chính là tình đồng chí, đồng đội. Trong hoàn cảnh khó khăn, một lời hỏi han hay một cử chỉ nhỏ cũng trở thành nguồn động viên lớn. Những con người vốn xa lạ từ nhiều miền quê dần trở nên thân thiết như người nhà.
Tháng 3/1973, chú Hoan rời quân ngũ. Bốn năm gần như trọn vẹn của tuổi thanh xuân đã gắn với màu áo lính. Trở về cuộc sống đời thường, những năm tháng chiến đấu vẫn ở lại trong ký ức.
Ngày nay, khi nhìn lại chặng đường ấy, cựu chiến binh Nguyễn Sỹ Hoan có thể nhớ nhiều điều khác nhau, nhưng có lẽ khó quên nhất vẫn là tuổi trẻ đã gửi lại trong những năm tháng quân ngũ – một thời tuổi hai mươi không thể trở lại, nhưng cũng không bao giờ mất đi trong ký ức.



