Bài viết

KHI TUỔI MƯỜI BẢY KHÔNG CHỌN SỰ YÊN BÌNH

Mười bảy tuổi – độ tuổi mà hôm nay nhiều bạn trẻ còn đang ngồi trên ghế nhà trường, thì Lý Tự Trọng đã lựa chọn con đường đấu tranh vì độc lập dân tộc. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy khí phách của anh đã trở thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam.

Hà Tĩnh22/08/2026Xã Sáng Nhè (Đoàn xã Sáng Nhè)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đi qua tuổi trẻ bằng những ước mơ rất bình dị.

Một mái nhà.

Một gia đình.

Một công việc ổn định.

Một tương lai phía trước.

Nhưng cũng có những người trẻ đã sống trong một thời đại mà đất nước chưa có tự do, dân tộc chưa có độc lập. Với họ, tuổi trẻ không chỉ là những năm tháng để mơ ước cho riêng mình, mà còn là những năm tháng phải lựa chọn mình sẽ đứng ở đâu trước vận mệnh của dân tộc.

Lý Tự Trọng là một người trẻ như thế.

Anh sinh năm 1914 trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của anh gắn với những hoạt động cách mạng của thế hệ đi trước. Khi còn rất trẻ, Lý Tự Trọng đã được giác ngộ lý tưởng và tham gia hoạt động cách mạng.

Tuổi đời của anh khi ấy còn quá nhỏ so với những công việc mà anh phải đảm nhận.

Nhưng tuổi tác không thể đo được lòng yêu nước.

Cũng không thể đo được bản lĩnh của một con người.

Năm 1931, trong một cuộc mít tinh tại Sài Gòn, Lý Tự Trọng đã có hành động bảo vệ người diễn thuyết trước sự đàn áp của chính quyền thực dân. Anh bị bắt và sau đó bị kết án tử hình.

Điều khiến các thế hệ sau nhớ mãi về anh không chỉ là sự hy sinh.

Đó còn là thái độ của một người thanh niên trước thời khắc sinh tử.

Anh không khuất phục.

Không run sợ.

Không từ bỏ lý tưởng mà mình đã lựa chọn.

Câu nói được nhắc đến khi nói về Lý Tự Trọng đã trở thành một trong những lời nhắn gửi mạnh mẽ nhất đến tuổi trẻ Việt Nam:

“Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác.”

Hơn chín mươi năm đã trôi qua.

Xã hội đã thay đổi.

Đất nước đã bước sang một thời đại hoàn toàn khác.

Nhưng câu nói ấy vẫn khiến người trẻ hôm nay phải suy nghĩ.

Bởi điều quan trọng nhất trong câu nói không chỉ nằm ở hai chữ “cách mạng”.

Điều quan trọng nằm ở lựa chọn.

Tuổi trẻ luôn đứng trước những lựa chọn.

Lựa chọn học tập hay bỏ cuộc.

Lựa chọn trách nhiệm hay thờ ơ.

Lựa chọn cống hiến hay chỉ nghĩ đến lợi ích của riêng mình.

Lựa chọn bước tới trước khó khăn hay quay lưng khi gặp thử thách.

Lý Tự Trọng đã lựa chọn con đường của mình khi tuổi đời còn rất trẻ.

Và anh đã đi đến tận cùng với lựa chọn ấy.

Ngày nay, thanh niên Việt Nam không phải cầm vũ khí đứng lên chiến đấu như thế hệ của Lý Tự Trọng.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tuổi trẻ không còn trách nhiệm với đất nước.

Thời bình cũng có những nhiệm vụ lớn lao.

Đó là học tập để làm chủ tri thức.

Là làm chủ khoa học và công nghệ.

Là xây dựng quê hương.

Là bảo vệ môi trường.

Là giúp đỡ cộng đồng.

Là giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.

Là sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội.

Đối với một đoàn viên, lý tưởng không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao.

Nó có thể bắt đầu từ một việc rất nhỏ.

Một buổi tình nguyện.

Một ngày giúp đỡ người dân.

Một lần hỗ trợ trẻ em vùng khó khăn.

Một sáng Chủ nhật xanh.

Một hành động bảo vệ môi trường.

Một việc làm tử tế mà không cần ai biết đến.

Những điều ấy có thể rất nhỏ đối với mỗi cá nhân.

Nhưng khi hàng triệu người trẻ cùng làm, nó sẽ tạo nên sức mạnh lớn lao.

Đó chính là cách thế hệ hôm nay tiếp nối tinh thần của Lý Tự Trọng.

Tôi từng tự hỏi:

Nếu Lý Tự Trọng được sống trong thời đại hôm nay, anh sẽ làm gì?

Có lẽ anh sẽ vẫn là một người trẻ đầy nhiệt huyết.

Nhưng thay vì đứng trước một cuộc mít tinh giữa thời thuộc địa, anh có thể đứng trong một lớp học.

Trong một phòng nghiên cứu.

Trên một công trường.

Ở một bản làng vùng cao.

Hay nơi biên giới xa xôi của Tổ quốc.

Bởi điều thay đổi theo thời gian có thể là hoàn cảnh.

Nhưng tinh thần cống hiến thì không bao giờ cũ.

Lý Tự Trọng hy sinh khi mới mười bảy tuổi.

Một tuổi đời quá ngắn.

Nhưng chính sự ngắn ngủi ấy lại khiến người ta càng trân trọng hơn những gì anh đã lựa chọn.

Có những người sống rất lâu nhưng không để lại dấu ấn.

Có những người chỉ sống một thời gian ngắn nhưng làm cho cả một thế hệ phải nhớ.

Lý Tự Trọng thuộc về những người như thế.

Anh không để lại cho chúng ta một gia tài vật chất.

Anh để lại một câu hỏi.

Tuổi trẻ của chúng ta hôm nay sẽ được sử dụng như thế nào?

Đó là câu hỏi mà mỗi đoàn viên, thanh niên đều cần tự trả lời.

Bởi tuổi trẻ chỉ đến một lần.

Và cách chúng ta sử dụng những năm tháng ấy sẽ quyết định chúng ta trở thành người như thế nào.

Hơn chín mươi năm sau ngày Lý Tự Trọng hy sinh, đất nước Việt Nam đã bước sang một trang mới.

Những thành phố ngày càng hiện đại.

Những vùng quê ngày càng đổi thay.

Những người trẻ có nhiều cơ hội học tập, làm việc và sáng tạo hơn.

Nhưng giữa những đổi thay ấy, cái tên Lý Tự Trọng vẫn còn đó.

Như một lời nhắc nhở.

Rằng tuổi trẻ không chỉ để sống cho riêng mình.

Tuổi trẻ còn là thời điểm đẹp nhất để cống hiến.

Và một dân tộc sẽ luôn có tương lai khi dân tộc ấy có những thế hệ trẻ biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm và có khát vọng.

Lý Tự Trọng đã trao tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.

Còn chúng ta – những người được sinh ra trong hòa bình – sẽ trao điều gì cho quê hương?

Có lẽ, đó mới là câu hỏi quan trọng nhất mà người thanh niên năm ấy để lại cho thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn