Khi tuổi trẻ chọn con đường cách mạng
Bài viết kể về Anh hùng Phan Đình Giót, người chiến sĩ đã anh dũng hy sinh trong trận Him Lam, mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ. Từ tuổi thơ nghèo khó đến những năm tháng chiến đấu gian khổ, ông luôn thể hiện ý chí kiên cường, lòng yêu nước và tinh thần quyết tâm hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Con đường dẫn những người lính đến Điện Biên Phủ năm xưa không chỉ có những bước chân hành quân. Đó còn là hành trình của sức chịu đựng, lòng quyết tâm và niềm tin vào ngày đất nước giành được độc lập. Trong đoàn quân ấy có Phan Đình Giót, người chiến sĩ quê Hà Tĩnh đã vượt qua hàng trăm kilomet đường rừng trước khi bước vào trận đánh định mệnh tại Him Lam.
Cuối năm 1953, khi đơn vị nhận lệnh tham gia chiến dịch, Phan Đình Giót cùng đồng đội bắt đầu hành quân gần 500km. Những cung đường đèo dốc, điều kiện thiếu thốn và việc mang vác nặng khiến mỗi chặng đường đều là thử thách. Nhưng anh vẫn kiên trì đi đến đích. Không chỉ lo hoàn thành nhiệm vụ của bản thân, Phan Đình Giót còn giúp đỡ đồng đội trong hành trình gian nan.
Trước khi đặt chân đến chiến trường, anh đã có nhiều năm rèn luyện trong quân ngũ. Phan Đình Giót sinh năm 1922, lớn lên trong một gia đình nghèo ở Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Cha mất sớm, gia đình thiếu thốn, hai anh em phải sống cùng mẹ trong căn nhà tranh và đi ở cho địa chủ từ khi còn nhỏ.
Kháng chiến chống Pháp bùng nổ đã đưa người thanh niên ấy đến với lực lượng tự vệ. Đến năm 1950, anh xung phong vào bộ đội chủ lực. Qua các trận đánh, Phan Đình Giót ngày càng thể hiện bản lĩnh của một người lính. Anh từng chích máu viết quyết tâm thư gửi lên đại đoàn, thể hiện ý chí chiến đấu mạnh mẽ.
Tại Điện Biên Phủ, những công việc trước giờ nổ súng cũng vô cùng nặng nhọc. Bộ đội phải xẻ núi, mở đường, kéo pháo vào trận địa. Phan Đình Giót tiếp tục thể hiện tinh thần bền bỉ và gương mẫu. Những ngày tháng chuẩn bị ấy đã đưa anh đến chiều 13/3/1954, thời điểm quân ta bắt đầu tiến công Him Lam.
Trận đánh diễn ra quyết liệt. Đại đội 58 tiến lên phá hàng rào. Phan Đình Giót liên tiếp đánh bộc phá. Sau quả thứ chín, anh bị thương ở đùi. Dù vậy, anh vẫn xung phong đánh tiếp hai quả, phá tan hàng rào cuối cùng.
Khi lực lượng ta tiến sâu vào trận địa, anh tiếp tục chiến đấu gần lô cốt số 2. Anh bị thương ở vai và đùi, máu chảy nhiều nhưng vẫn dùng vũ khí hỗ trợ đồng đội. Rồi hỏa lực từ lô cốt số 3 bất ngờ bắn mạnh, khiến đội hình xung kích bị chặn lại.
Phan Đình Giót cố gắng tiến gần hỏa điểm. Anh dùng tiểu liên bắn vào lỗ châu mai rồi lao người vào bịt kín vị trí này. Hỏa lực địch bị dập tắt. Các chiến sĩ ta nhanh chóng tiến lên, tiêu diệt cứ điểm Him Lam.
Nhìn lại cuộc đời Phan Đình Giót, có thể thấy hành động cuối cùng của anh không phải một khoảnh khắc tách rời mà là kết quả của cả một quá trình rèn luyện. Từ tuổi thơ nghèo khó, những ngày tham gia tự vệ, những năm tháng trong quân ngũ cho đến hành trình lên Điện Biên, anh luôn thể hiện sự kiên cường. Dấu chân của người chiến sĩ ấy đã dừng lại ở Him Lam, nhưng câu chuyện về anh vẫn tiếp tục được lưu giữ trong ký ức dân tộc.



