KHI TUỔI TRẺ GỌI TÊN HAI TIẾNG QUÊ HƯƠNG
Chúng tôi ngồi nghe và bất giác nghĩ về tuổi trẻ của mình hôm nay. Cũng là tuổi trẻ, nhưng hoàn cảnh đã khác rất nhiều. Chúng tôi có điều kiện học tập, làm việc, lựa chọn nghề nghiệp, theo đuổi những ước mơ riêng. Còn thế hệ của bác Liễu đã từng đứng trước những lựa chọn mà ở đó, tình yêu quê hương và trách nhiệm với đất nước luôn là điều được đặt lên trước. Có lẽ bởi vậy mà khi kể về những năm tháng đã qua, bác không coi những điều mình từng làm là điều gì quá lớn lao. Với bác, đó đơn giản là trách nhiệm của một người trẻ đối với quê hương, đất nước trong hoàn cảnh của thời mình.
Tiếp nối hành trình tìm lại những ký ức của một thời hoa lửa trên quê hương Hoằng Hóa, những đoàn viên thanh niên chúng tôi tìm đến gặp bác Lê Đình Liễu. Mỗi cuộc gặp trong hành trình này đều bắt đầu từ một câu hỏi rất giản dị: “Ngày ấy, các bác đã sống và đi qua những năm tháng tuổi trẻ như thế nào?”. Nhưng càng lắng nghe, chúng tôi càng nhận ra rằng câu trả lời không chỉ thuộc về riêng một con người. Đó còn là câu chuyện của cả một thế hệ.
Nhắc về tuổi trẻ, bác Liễu không nói nhiều về bản thân. Bác nhắc đến quê nhà, đến những người cùng thế hệ và đến những năm tháng mà mỗi người đều phải biết đặt trách nhiệm chung lên trên những mong muốn riêng.
“Tuổi trẻ ai chẳng có ước mơ. Nhưng khi đất nước cần thì mình phải biết mình cần làm gì”, bác nói.
Chúng tôi ngồi nghe và bất giác nghĩ về tuổi trẻ của mình hôm nay. Cũng là tuổi trẻ, nhưng hoàn cảnh đã khác rất nhiều. Chúng tôi có điều kiện học tập, làm việc, lựa chọn nghề nghiệp, theo đuổi những ước mơ riêng. Còn thế hệ của bác Liễu đã từng đứng trước những lựa chọn mà ở đó, tình yêu quê hương và trách nhiệm với đất nước luôn là điều được đặt lên trước.
Có lẽ bởi vậy mà khi kể về những năm tháng đã qua, bác không coi những điều mình từng làm là điều gì quá lớn lao. Với bác, đó đơn giản là trách nhiệm của một người trẻ đối với quê hương, đất nước trong hoàn cảnh của thời mình.
Nhưng chính sự bình dị ấy khiến chúng tôi xúc động.
Bác kể rằng những năm tháng khó khăn giúp con người biết thương nhau hơn, biết sống vì nhau hơn. Khi cùng nhau trải qua những thiếu thốn, gian nan, người ta dễ hiểu và trân trọng nhau hơn. Những tình cảm ấy theo thời gian có thể không còn được nhắc đến thường xuyên, nhưng vẫn nằm sâu trong ký ức.
Chúng tôi hỏi bác: “Nếu được nói một điều với thế hệ trẻ hôm nay, bác muốn nói gì?”. Bác suy nghĩ một lúc rồi nhắc đến trách nhiệm. Không phải trách nhiệm bằng những lời thật lớn, mà bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: sống tử tế, biết yêu quê hương, biết trân trọng những gì mình đang có và cố gắng làm tốt công việc của mình.
Lời bác khiến chúng tôi nhớ đến mục đích của hành trình này. Đoàn Thanh niên xã Hoằng Hóa tìm về các nhân chứng lịch sử không chỉ để lưu giữ những câu chuyện của quá khứ. Điều quan trọng hơn là tìm thấy trong những câu chuyện ấy những giá trị có thể trao truyền cho thế hệ trẻ hôm nay.
Bởi lịch sử sẽ trở nên gần gũi hơn khi lịch sử có một khuôn mặt, một giọng nói, một ánh mắt và một câu chuyện đời thực.
Ngồi trước bác Liễu, chúng tôi không còn cảm nhận lịch sử là điều gì xa xôi. Lịch sử đang hiện diện trong một người ông, người cha, một người quê Hoằng Hóa đã từng có những năm tháng tuổi trẻ của riêng mình. Và chính những con người bình dị ấy đã góp phần tạo nên dòng chảy lịch sử của quê hương, đất nước.
Trên đường trở về, chúng tôi vẫn nhớ câu nói của bác về tuổi trẻ và trách nhiệm. Có lẽ mỗi thế hệ có một cách để yêu quê hương. Thế hệ trước thể hiện tình yêu ấy bằng những lựa chọn phù hợp với hoàn cảnh của mình. Còn thế hệ hôm nay có thể thể hiện bằng việc học tập tốt, lao động nghiêm túc, sống có trách nhiệm, chung tay xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp.
Hành trình tìm về nhân chứng lịch sử sống của Đoàn Thanh niên xã Hoằng Hóa vì thế không chỉ là hành trình đi tìm quá khứ. Đó còn là hành trình để tuổi trẻ hôm nay tìm lại ý nghĩa của hai tiếng “quê hương” trong chính cuộc sống của mình.
Và từ câu chuyện của bác Lê Đình Liễu, chúng tôi hiểu thêm một điều: tuổi trẻ rồi sẽ đi qua, nhưng cách mỗi người sống trong những năm tháng tuổi trẻ sẽ còn ở lại.



