Cựu Thanh niên xung phong

Khi tuổi trẻ gọi tên Tổ quốc

Nhưng rồi chiến tranh đến gần. Những người con trai trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ. Mỗi buổi chiều, tiếng loa truyền thanh lại vang lên những lời kêu gọi thanh niên đứng lên bảo vệ quê hương.

Hải Phòng22/08/2026xã Hà Đông (Xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến tranh vẫn còn diễn ra ác liệt. Ở một làng quê nhỏ bên dòng sông, có chàng trai tên Phạm Văn Hùng, vừa tròn hai mươi tuổi. Hùng là con trai duy nhất trong gia đình. Mẹ anh quanh năm làm ruộng, cha đã mất từ khi anh còn nhỏ. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, Hùng luôn mang trong lòng một ước mơ giản dị: được học nghề, có một mái nhà nhỏ và chăm sóc mẹ khi tuổi già.

Nhưng rồi chiến tranh đến gần. Những người con trai trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ. Mỗi buổi chiều, tiếng loa truyền thanh lại vang lên những lời kêu gọi thanh niên đứng lên bảo vệ quê hương.

Một buổi tối, Hùng ngồi bên mẹ. Anh nói:

— Mẹ ơi, con muốn nhập ngũ.

Mẹ im lặng rất lâu. Bà hiểu con trai mình đã quyết định. Bàn tay mẹ run run đặt lên vai anh.

— Mẹ chỉ sợ con đi rồi... không trở về.

Hùng nắm lấy bàn tay mẹ:

— Con cũng muốn được ở bên mẹ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì ai sẽ bảo vệ quê hương hả mẹ?

Mẹ nhìn con, đôi mắt đỏ hoe. Cuối cùng, bà chỉ khẽ gật đầu.

Ngày Hùng lên đường, cả làng tiễn những người lính trẻ ra tận đầu đường. Hùng khoác ba lô, trên vai là màu áo xanh của tuổi trẻ. Mẹ đưa cho anh một chiếc khăn tay đã được giặt sạch, gấp ngay ngắn.

— Mang theo mà dùng. Khi nào nhớ nhà thì nhìn nó, con nhé.

Hùng nhận chiếc khăn, mỉm cười:

— Con sẽ trở về.

Trên con đường làng, Hùng cùng những người bạn bước đi. Phía sau họ là những mái nhà, những cánh đồng và những người thân đang đứng lặng nhìn theo. Phía trước là một con đường dài mà không ai biết sẽ dẫn họ đến đâu.

Sau nhiều tháng huấn luyện, Hùng được điều vào chiến trường. Tại đây, anh gặp Nguyễn Văn Thành, một chiến sĩ cùng đơn vị. Thành hơn Hùng vài tuổi, quê ở một vùng đất miền Trung. Hai người nhanh chóng trở thành bạn thân.

Những ngày chiến đấu gian khổ, họ luôn động viên nhau. Có khi chỉ là một mẩu lương khô chia đôi, một ngụm nước chuyền tay, hay vài câu chuyện về quê nhà trước giờ nghỉ. Trong những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi, Hùng thường lấy chiếc khăn mẹ trao ra, cẩn thận lau sạch rồi lại cất vào túi áo.

Một đêm, Thành hỏi:

— Cậu nhớ nhà lắm à?

Hùng nhìn lên bầu trời:

— Nhớ chứ. Nhưng mỗi lần nhớ mẹ, tớ lại nghĩ đến lý do mình đang ở đây. Sau này nếu đất nước hòa bình, tớ sẽ đưa mẹ đi thăm những nơi mà trước đây chỉ nghe kể.

Thành cười:

— Nhất định chúng ta sẽ trở về.

Hùng gật đầu:

— Nhất định.

Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho con người cơ hội thực hiện lời hứa.

Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của Hùng phải thực hiện một nhiệm vụ quan trọng. Tiếng súng vang lên giữa núi rừng. Những người lính trẻ vẫn kiên cường tiến về phía trước.

Hùng và Thành sát cánh bên nhau. Khi tình hình trở nên nguy hiểm, Thành ra hiệu cho Hùng tiếp tục nhiệm vụ.

— Cậu đi đi! Đừng để chậm kế hoạch!

Hùng quay lại:

— Còn cậu?

Thành mỉm cười:

— Tớ sẽ theo sau.

Đó là lần cuối cùng Hùng nhìn thấy người bạn của mình.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Hùng trở về đơn vị nhưng không còn thấy Thành nữa. Anh lặng người khi biết người bạn đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Đêm ấy, Hùng ngồi một mình bên chiến hào. Anh lấy chiếc khăn tay của mẹ ra, nắm chặt trong tay. Lần đầu tiên, người lính trẻ cảm nhận sâu sắc rằng tuổi trẻ của mình và những người bạn đang gửi lại nơi này quá nhiều.

Hùng tự nhủ:

“Chúng ta đã đi vì Tổ quốc. Mong rằng một ngày nào đó, những người còn sống sẽ được trở về trong một đất nước hòa bình.”

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Hùng trở về quê khi mái tóc đã có những sợi bạc. Mẹ anh vẫn đứng trước cổng làng chờ con. Hai mẹ con ôm nhau thật lâu mà không nói được lời nào.

Sau ngày trở về, Hùng thường đến nghĩa trang liệt sĩ, nơi có tên những người bạn từng cùng anh chiến đấu. Trước phần mộ của Thành, anh đặt một bó hoa rồi lặng lẽ nói:

— Thành ơi, chúng ta đã giữ lời. Đất nước hòa bình rồi.

Nhìn những hàng cây xanh và những em nhỏ đang cắp sách đến trường, Hùng chợt hiểu rằng những năm tháng tuổi trẻ của anh và đồng đội tuy đã đi qua, nhưng chưa bao giờ mất đi ý nghĩa.

Họ đã từng có những ước mơ rất bình dị. Họ cũng từng sợ hãi, nhớ nhà và mong ngày trở về. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã chọn bước lên phía trước.

Tuổi trẻ của họ không chỉ được đo bằng những năm tháng đã sống, mà còn được ghi nhớ bằng những điều họ đã dâng hiến cho quê hương.

Và từ đó, mỗi khi nhìn màu cờ đỏ tung bay trên bầu trời hòa bình, Hùng lại nhớ về những người bạn năm xưa. Anh biết rằng, có một thế hệ đã từng gọi tên Tổ quốc bằng chính tuổi xuân của

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn