KHI TUỔI TRẺ GỬI LẠI CHIẾN TRƯỜNG
Một thế hệ người Thái Bình đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường. Không phải ai cũng gửi lại bằng cái chết, nhưng tất cả đều để lại một phần đời không bao giờ lấy lại được.
Tuổi trẻ của người Thái Bình thời chiến không bắt đầu bằng ước mơ, mà bằng quyết định ra đi. Khi tiếng gọi nhập ngũ vang lên, tuổi hai mươi chưa kịp hình thành, đã phải gấp lại.
Họ rời làng khi tay còn chai vì cấy lúa, khi mắt còn chưa kịp nhìn xa khỏi bờ tre. Trong ba lô là vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ, và những lời dặn dò không nói hết.
Cao trào đầu tiên là những lời hẹn không thành lời. Có người yêu nhau chưa kịp cưới. Có người chưa từng nắm tay ai. Tuổi trẻ của họ bị gửi lại ở nơi chưa từng đặt chân tới – chiến trường.
Cao trào thứ hai là sự đánh đổi âm thầm. Họ gửi lại mái tóc xanh, gửi lại những đêm ngủ ngon, gửi lại những dự định rất đời thường. Đổi lại là tiếng bom, là máu, là sự trưởng thành đến đau đớn.
Có người gửi lại tuổi trẻ bằng một phần thân thể. Có người gửi lại bằng những cơn ác mộng theo suốt đời. Có người gửi lại bằng chính sinh mạng mình.
Cao trào lớn nhất là ngày hòa bình. Người trở về đứng trước gương, thấy mình già hơn tuổi. Người không về thì tuổi trẻ dừng lại mãi mãi.
Nhưng nếu hỏi họ có hối tiếc không, nhiều người chỉ lắc đầu. Bởi tuổi trẻ ấy, dù gửi lại chiến trường, đã làm nên ngày hôm nay.



