KHI TUỔI TRẺ HÓA THÀNH ÁNH SÁNG
kể rằng, điều ông nhớ nhất không phải tiếng bom. Mà là ánh sáng. Những đêm mở đường, núi rừng tối đen như mực. Không điện. Không trăng. Chỉ có tiếng cuốc bổ xuống mặt đá. Mỗi lần lưỡi cuốc chạm mạnh, một tia lửa bật lên. Nhỏ thôi. Nhưng đủ để thấy gương mặt người bên cạnh. “Chúng tôi gọi đó là hoa lửa.” – ông nói. Hoa nở trong đêm. Nở giữa khói bụi. Nở giữa hiểm nguy. Có hôm mưa rừng trút xuống xối xả. Đất nhão, đường lầy. Đơn vị vẫn phải san lấp cho kịp giờ xe chạy. Có người sốt cao vẫ
kể rằng, điều ông nhớ nhất không phải tiếng bom.
Mà là ánh sáng.
Những đêm mở đường, núi rừng tối đen như mực. Không điện. Không trăng. Chỉ có tiếng cuốc bổ xuống mặt đá.
Mỗi lần lưỡi cuốc chạm mạnh, một tia lửa bật lên.
Nhỏ thôi.
Nhưng đủ để thấy gương mặt người bên cạnh.
“Chúng tôi gọi đó là hoa lửa.” – ông nói.
Hoa nở trong đêm.
Nở giữa khói bụi.
Nở giữa hiểm nguy.
Có hôm mưa rừng trút xuống xối xả. Đất nhão, đường lầy. Đơn vị vẫn phải san lấp cho kịp giờ xe chạy.
Có người sốt cao vẫn xin ra đường. Có người bàn tay rớm máu vẫn không buông cuốc.
Không ai nghĩ mình phi thường.
Chỉ nghĩ: nếu mình dừng lại, đoàn xe phía sau sẽ không qua được.
Có một lần, sau một trận bom, cả đơn vị tản ra. Khói phủ mờ cả triền đồi.
Ông gọi to tên đồng đội.
Tiếng đáp lại vang lên từ phía xa.
Chỉ một tiếng “có đây” thôi mà đủ làm tim nhẹ đi.
Giữa chiến tranh, điều quý nhất không phải là chiến công.
Mà là còn nghe được tiếng nhau.
Nhiều năm trôi qua.
Ông trở về quê hương. Cuộc sống đời thường giản dị. Làm ruộng. Tham gia sinh hoạt Hội. Trông cháu.
Nhưng mỗi khi nhìn thấy tia lửa từ bếp củi buổi chiều, ông lại nhớ.
Hoa lửa năm xưa không rực rỡ.
Không ai ghi lại bằng máy ảnh.
Không có khán giả.
Nhưng chính những đốm sáng nhỏ ấy đã giữ cho con đường không tắt.
Giờ đây, khi được mời nói chuyện truyền thống cho đoàn viên, ông kể về hoa lửa.
Ông không kể về gian khổ.
Ông kể về niềm tin.
Rằng tuổi trẻ nếu biết sống vì điều lớn lao, thì dù ở hoàn cảnh nào cũng sẽ tỏa sáng.
Ông nói:
“Các cháu hôm nay không cầm cuốc mở đường. Nhưng các cháu đang mở đường bằng tri thức, bằng sáng tạo. Hoa lửa bây giờ không bật lên từ đá. Nó bật lên từ ý chí.”
Nghe xong, một đoàn viên hỏi:
“Bác có tiếc tuổi trẻ không?”
Ông cười.
“Không. Vì tuổi trẻ của chúng tôi đã hóa thành ánh sáng.”
Hoa lửa năm ấy đã tàn theo năm tháng.
Nhưng ánh sáng của nó vẫn còn.
Trong ký ức.
Trong truyền thống.
Và trong trách nhiệm của thế hệ hôm nay.
Có những bông hoa không mọc từ đất.
Chúng mọc từ gian khổ.
Và nở mãi trong lòng người.



