Khi tuổi trẻ hóa thành bất tử
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều cựu thanh niên xung phong đã trở về quê hương với thương tật và những ký ức không thể nào quên. Họ tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới, đồng thời tích cực tham gia giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Trong các buổi gặp mặt, họ thường mang theo những kỷ vật giản dị: chiếc mũ cối bạc màu, chiếc bi đông nước hay tấm ảnh chụp cùng đồng đội. Mỗi kỷ vật là một câu chuyện về tình đồng chí, về những người đã mãi mãi nằm lại trên các cung đường Trường Sơn, Đồng Lộc hay Truông Bồn.
Nhiều cựu thanh niên xung phong luôn nhắc rằng điều quý giá nhất họ nhận được sau chiến tranh không phải là những phần thưởng, mà là được chứng kiến đất nước hòa bình, trẻ em được đến trường và những con đường năm xưa giờ tấp nập xe qua lại.
Mỗi dịp tháng Bảy, họ lại cùng nhau đến nghĩa trang liệt sĩ, thắp nén hương cho đồng đội. Trước những hàng bia trắng, những người tóc đã bạc vẫn gọi nhau bằng tiếng "đồng chí" như thuở đôi mươi.



