Bài viết

Khi tuổi trẻ hóa thành Tổ quốc

Đà Nẵng18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Cha ông ta ngày xưa ngã xuống để cho đời ta ngày sau đổi lấy hoà bình
Giữa khói binh ai cũng nguyện lòng hy sinh
Xin tri ân những người chiến sĩ quên đi niềm riêng quên đi cả bản thân mình
Cuộn chảy trong lòng một dòng máu nóng dòng máu Lạc Hồng”

Ông cha ta nguyện lấy thân mình ẩn khuất trong bóng đêm, nguyện mong con cháu được bước đi trong ánh nắng của những tháng ngày độc lập, tự chủ. Mỗi khúc ca bi tráng về một thời chiến tranh oai liệt của ông cha được cất lên, ta không khỏi tự hào, xót xa và biết ơn với những con người vĩ đại như thế. Song, câu truyện về nắng hồng tuổi 19 – chị Võ Thị Sáu qua lời kể của nghệ sĩ Phùng Há cũng để lại những xúc cảm khôn nguôi, da diết như vậy.

Quay về những tháng ngày giam mình trong nhà tù Côn Đảo, Phùng Há không khỏi ấn tượng bởi khí phách của cô gái 16 tuổi. Lúc ấy, bà cùng bị giam với chị, song, chính bởi là người nhỏ tuổi nhất, hình ảnh cô gái ấy luôn hiện hữu trong bà. Theo lời bà kể, chị trải qua những tháng ngày tù giam với niềm lạc quan, sự bình tĩnh và hơn hết là niềm tin vào ngày mai đất nước sẽ tốt hơn. Cùng là những con người đồng cam cộng khổ, cùng là những con người có chung lý tưởng cách mạng, những giây phút gắn bó giữa hai người luôn đáng nhớ, dẫu cho ở hoàn cảnh nào. Bà kể rằng, chị hát hay lắm, giọng hát chị trong veo. Có những tháng ngày, chị cùng chị em trong tù tụ tập cùng nhau hò hát, cùng nhau cất lên những bài hát cách mạng để củng cố tinh thần cho nhau, và hơn hết, là khẳng định niềm tin vào một tương lai độc lập ở dân tộc.

Khí phách ấy ngày càng được bộc lộ rõ nét hơn ở những tháng ngày cuối đời của chị. Theo bà kể, khi nghe mình nhận án tử, Võ Thị Sáu chẳng rung sợ, chẳng than khóc hay sợ hãi. Thứ bà ấn tượng là ánh mắt của chị, nó không chứa đựng những giọt nước mắt sợ hãi, chứa đựng nỗi ân hận, mà nó là nơi sự cứng cỏi, sự căm thù quân địch được cất giấu, là nơi mà khí phách của người con gái yêu nước được thể hiện rõ nét. Không chỉ bà, mọi người trong tù đều ấn tượng và xúc động trước ánh mắt ấy, nó sáng sủa, đẹp lắm.

Và rồi, cái ngày 23/1 đã đến, cái ngày mà chị tạm biệt những người đồng đội, tạm biệt tuổi trẻ, tạm biệt cuộc đời để làm trọn sứ mệnh, dâng trọn thanh xuân cho quê hương, đất nước. Cái ngày chị ra đi, ai cũng lặng mình lưu luyến nhìn theo. Sự cứng cỏi, mạnh mẽ và yêu nước vẫn luôn hiện hữu trong chị, dù lên pháp trường, dù trước mặt là bao lời xỉa xói, đàm tếu của thực dân Pháp. Nhớ mãi cái dáng dấp của nữ thanh niên ấy trước khi mất, vẫn dõng dạc nhìn thẳng vào mũi súng của địch và khẳng định: “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi nhìn thấy quê hương lần cuối”. Và rồi, chị mất đi, linh hồn chị quyện vào gió, máu thấm vào đất đá, tấm gương chị mãi được Tổ quốc mang ơn. Cả cuộc đời chị đã dâng hiến tất cả cho quê hương, đất nước. Chị chẳng luyến tiếc gì cái tuổi thanh xuân, chẳng màng đến cái sự sống “quyết tử để Tổ quốc quyết sinh”. Cứ thế, hình ảnh cô gái nhỏ nhưng mạnh mẽ, kiên cường và bản lĩnh ấy luôn khiến Phùng Há phải xúc động. Sau này, khi được hỏi về chị Võ Thị Sáu, Phùng Há luôn nhớ đến hình ảnh “một cô gái nhỏ tuổi nhưng mang tinh thần mạnh mẽ hơn rất nhiều người trưởng thành”. Không chỉ bà, mà mỗi chúng ta, khi nhắc về con người vĩ đại ấy, đều không khỏi bồi hồi, xúc động biết bao.

“Tự do, hòa bình, không phải dễ mà có được bây giờ, cố mà giữ” (Cựu chiến binh Quách Minh Sơn). Mỗi người trẻ chúng ta không sống trên một mảnh đất vô danh, mà trên mảnh đất mà ông cha ta đã dùng cả mồ hôi nước mắt, đã đánh đổi tuổi thanh xuân, tuổi thơ, tương lai để mang đến. Mong rằng, những tấm gương ấy sẽ luôn được nhớ đến, biết ơn và noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn