Khi vai kề vai
Trong những ngày hành quân, khi sức lực gần như cạn kiệt, họ vẫn tiếp tục bước đi. Người đi trước ngã xuống, người phía sau lập tức đỡ lấy.
Vai kề vai, họ cùng nhau vượt qua những con đường khó khăn nhất. Không ai bị bỏ lại phía sau. Dù mệt mỏi, dù đau đớn, họ vẫn nắm chặt tay nhau mà đi.
Có những lúc, chỉ cần một cái chạm vai cũng đủ để truyền thêm sức mạnh. Không cần lời nói, chỉ cần biết rằng mình không đơn độc.
Chính những khoảnh khắc giản dị ấy đã làm nên tình đồng đội – thứ tình cảm bền chặt hơn bất cứ điều gì.


