Khi văn học cũng là một mặt trận
Khi văn học cũng là một mặt trận
Nhà thơ cách mạng Tố Hữu
Thi sĩ Tố Hữu chính là minh chứng cho những Đoàn viên thanh niên đã hăng hái không không ngại khó , không ngại khổ tiến để về phía chiến trường đỏ lửa bảo vệ tổ quốc. Tìm được chân lý từ Đảng cộng sản Việt Nam và trái tim của con người ấy từ đó cũng hòa vào làm một, nguyện dành cho cách mạng và cho đất nước
“ Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim “
(Từ ấy - Tố Hữu)
Tìm hiểu về các tác phẩm của ông như Việt Bắc hay Máu và hoa, Mẹ Suốt v.v..... của tác giả Tố Hữu ta mới thấy văn học cũng là một mặt trận và người cầm bút là chiến sĩ.Khi vừa tham gia cách mạng, Tố Hữu còn rất trẻ, mang trong mình lý tưởng sôi nổi của một thanh niên yêu nước. Năm 1939, ông bị thực dân Pháp bắt và giam giữ vì tham gia hoạt động cách mạng. Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày tù đày khắc nghiệt, ông bị chuyển qua nhiều nhà lao như Thừa Phủ (Huế), Lao Bảo, Kon Tum, Buôn Ma Thuột – những nơi nổi tiếng với chế độ giam cầm tàn bạo.Trong ngục tù, Tố Hữu phải đối mặt với đói rét, bệnh tật, đòn roi và cả sự cô lập tinh thần. Nhưng xiềng xích không thể trói buộc được tư tưởng và niềm tin của ông. Chính trong hoàn cảnh tưởng như tuyệt vọng ấy, thơ ca trở thành chỗ dựa tinh thần, là cách để ông tự khẳng định ý chí sống, ý chí đấu tranh. Những vần thơ được sáng tác trong tù mang giọng điệu mạnh mẽ, tha thiết, thể hiện tinh thần lạc quan và niềm tin sắt đá vào thắng lợi của cách mạng.Các bài thơ như “Khi con tu hú”, “Tâm tư trong tù”, “Nhớ đồng”… ra đời từ chính những đêm dài sau song sắt. Qua đó, người đọc thấy được một Tố Hữu vừa đau đáu nỗi nhớ tự do, nhớ quê hương, vừa kiên cường, không khuất phục trước kẻ thù. Nhà tù đã trở thành trường học cách mạng, nơi ý chí và tâm hồn người chiến sĩ–nhà thơ được tôi luyện.Năm 1942, Tố Hữu vượt ngục Đắk Lay, trở về tiếp tục hoạt động cách mạng. Từ đó, thơ ông ngày càng gắn chặt với cuộc đấu tranh của dân tộc. Mỗi vần thơ không chỉ là cảm xúc cá nhân, mà là tiếng nói chung của cả một thế hệ đang sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do.Chính những năm tháng bị giam cầm ấy đã làm nên một Tố Hữu kiên trung, bền bỉ, để sau này, khi đọc thơ ông, ta luôn cảm nhận được sức mạnh tinh thần to lớn: sức mạnh của niềm tin, của lý tưởng và của một trái tim trọn đời hướng về cách mạng.Không chỉ là một nhà thơ, Tố Hữu còn là một người chiến sĩ cách mạng mẫu mực. Suốt cuộc đời mình, ông gắn bó chặt chẽ với Đảng, với nhân dân và với vận mệnh đất nước. Ở ông, con người chính trị và con người nghệ sĩ hòa làm một. Tố Hữu sống giản dị, gần gũi, luôn đặt lợi ích của tập thể và dân tộc lên trên bản thân.Con người Tố Hữu là con người của lý tưởng và tình cảm. Thơ ông không cầu kỳ, xa lạ mà mộc mạc, dễ đi vào lòng người bởi nó xuất phát từ trái tim chân thành, từ tình yêu tha thiết dành cho quê hương, đồng bào và cách mạng. Ông viết về Đảng, về Bác Hồ, về nhân dân lao động bằng tất cả sự kính trọng, biết ơn và gắn bó sâu sắc.
Có thể nói, cuộc đời Tố Hữu là minh chứng rõ nét cho hình ảnh “người cầm bút cũng là người chiến sĩ”. Ông đã dùng thơ ca để đồng hành cùng dân tộc qua những năm tháng gian khổ, để lại một di sản tinh thần lớn lao cho nền văn học Việt Nam hiện đại.



