Cựu chiến binh

KHI VẾT THƯƠNG ĐÃ LÀNH NHƯNG KÝ ỨC CÒN ĐAU

Những vết thương trên da thịt có thể lành theo năm tháng, nhưng vết thương trong ký ức thì không dễ nguôi ngoai. Câu chuyện là những suy ngẫm sâu sắc của người cựu binh về nỗi đau chiến tranh còn đọng lại sau nhiều thập kỷ hòa bình.

Hưng Yên15/01/2026Lê Minh Ngọc (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Chắt không mang trên người nhiều thương tích visible như nhiều đồng đội khác. Nhưng ông vẫn thường nói: “Vết thương lớn nhất của người lính không phải lúc nào cũng nằm trên cơ thể.”

Sau chiến tranh, những vết trầy xước, những cơn sốt rét rừng, những lần kiệt sức… rồi cũng qua đi. Cơ thể dần hồi phục, cuộc sống dần ổn định. Nhưng ký ức thì không chịu lùi xa. Nó nằm đó, âm thầm, chờ một khoảnh khắc nào đó để trở lại.

Có khi chỉ là tiếng nổ lớn của xe ngoài đường. Có khi là tiếng máy bay xé gió trên bầu trời. Những âm thanh tưởng chừng rất bình thường ấy lại bất ngờ kéo ông trở về chiến trường xưa, nơi bom đạn không ngừng rơi xuống.

Có những buổi chiều, ông ngồi một mình, bất chợt nhớ đến một người đồng đội đã hy sinh trong lần chuyển lệnh năm nào. Ký ức ấy không dữ dội, không ồn ào, mà lặng lẽ và dai dẳng như một cơn đau âm ỉ. Ông tự hỏi: Nếu ngày ấy mình chậm một bước, liệu người ấy có còn sống không?

Những câu hỏi không lời đáp ấy theo ông suốt nhiều năm. Đó là thứ ký ức khiến người ta đau, nhưng cũng khiến người ta sống có trách nhiệm hơn với hiện tại.

Khi đất nước hòa bình, ông trở về đời thường, học tập, công tác rồi nghỉ hưu. Bề ngoài, ông là một người đàn ông bình dị, hiền lành. Nhưng bên trong, chiến tranh vẫn tồn tại như một phần không thể tách rời của cuộc đời.

Ông không bao giờ oán trách quá khứ. Bởi ông hiểu rằng, chính những ký ức đau đớn ấy đã làm nên giá trị của hòa bình hôm nay. Nhưng ông mong rằng, thế hệ sau sẽ không phải mang những vết thương ký ức như thế hệ của ông.

Khi vết thương đã lành nhưng ký ức còn đau – đó không phải là lời than thở, mà là một sự thật lặng lẽ của những người đã đi qua chiến tranh. Và với ông Lê Văn Chắt, sống trọn vẹn hôm nay chính là cách tốt nhất để xoa dịu những nỗi đau của ngày hôm qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn