KHI VŨ KHÍ PHẢI THÍCH NGHI VỚI NÚI RỪNG
Chiến dịch Tây Bắc năm 1952 đặt ra những yêu cầu mới đối với quân đội ta. Đây là chiến trường rộng lớn, địa hình rừng núi hiểm trở, đường vận chuyển khó khăn và các cứ điểm của địch thường được bố trí tại những vị trí có lợi về địa hình.
Trong điều kiện đó, vũ khí không chỉ cần có sức công phá mà còn phải đáp ứng yêu cầu cơ động.
Đây chính là một trong những điểm mạnh của những loại vũ khí mà Trần Đại Nghĩa cùng cộng sự nghiên cứu. SKZ có thể tháo rời để vận chuyển; Bazooka có trọng lượng tương đối nhẹ và có thể mang trên vai.
Những yêu cầu ấy phản ánh một nguyên tắc quan trọng trong kỹ thuật quân sự: vũ khí phải phù hợp với con người và địa hình sử dụng.
Nếu một khẩu pháo quá nặng, không thể đưa qua đường rừng, giá trị chiến đấu của nó sẽ bị hạn chế. Ngược lại, một loại vũ khí có sức công phá vừa đủ, cơ động và dễ sử dụng có thể tạo ra hiệu quả lớn.
Trần Đại Nghĩa hiểu rõ điều đó. Ông không chạy theo việc chế tạo những vũ khí lớn nhất hoặc hiện đại nhất, mà tập trung vào những loại vũ khí phù hợp với điều kiện Việt Nam.
Đó cũng là nét đặc sắc trong tư duy khoa học của ông: khoa học phải giải quyết được vấn đề thực tế.
Trong các chiến dịch ngày càng lớn, thành quả của ngành Quân giới góp phần giúp quân đội ta từng bước nâng cao năng lực hỏa lực, tạo tiền đề cho những trận đánh quy mô lớn hơn sau này.



