KHI YÊU NƯỚC KHÔNG CẦN SÚNG ĐẠN
Câu chuyện thể hiện quan niệm sâu sắc của người lính già: yêu nước trong thời bình không còn bằng súng đạn, mà bằng trách nhiệm, đạo đức và những việc làm cụ thể hằng ngày.
Khi đất nước đã yên tiếng súng, Phạm Thanh Tịnh nhiều lần tự hỏi: yêu nước trong thời bình là gì? Câu trả lời đến với ông không phải từ sách vở, mà từ chính những năm tháng đã đi qua chiến tranh. Ông hiểu rằng, yêu nước không phải lúc nào cũng cần đến súng đạn, hy sinh nơi chiến trường, mà cần sự bền bỉ, lặng lẽ trong từng hành động đời thường.
Ông từng chứng kiến bao đồng đội ngã xuống với niềm tin giản dị: đất nước sẽ hòa bình, nhân dân sẽ được sống yên vui. Vì vậy, khi hòa bình lập lại, yêu nước trước hết là giữ cho cuộc sống ấy không bị tổn thương. Là bảo vệ sự ổn định, trật tự, là chống lại cái xấu, cái sai, dù nhỏ nhất.
Với Phạm Thanh Tịnh, yêu nước là sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật. Ông cho rằng, mỗi công dân chấp hành tốt pháp luật chính là đang góp phần giữ gìn thành quả cách mạng. Những năm công tác tại địa phương, ông luôn thẳng thắn đấu tranh với những biểu hiện tiêu cực, không vì nể nang mà bỏ qua sai phạm.
Yêu nước còn là tinh thần trách nhiệm trong công việc. Dù ở vai trò người lính, cán bộ hay cựu chiến binh, ông đều làm việc bằng tinh thần tận tụy, không cho phép mình làm qua loa. Ông thường nói: “Ngày xưa, một viên đạn bắn trượt có thể làm hỏng cả trận đánh; hôm nay, một việc làm cẩu thả cũng có thể làm mất lòng tin của nhân dân.”
Trong giáo dục thế hệ trẻ, ông nhấn mạnh rằng, yêu nước không phải là khẩu hiệu, mà là hành động. Học tập tốt, lao động tốt, sống trung thực, biết nghĩ cho cộng đồng – đó chính là yêu nước. Ông luôn mong các em hiểu rằng, không cần chờ đến khi đất nước gặp nguy nan mới thể hiện lòng yêu nước.
Ở tuổi xế chiều, Phạm Thanh Tịnh vẫn đều đặn tham gia các phong trào địa phương. Với ông, mỗi việc làm tốt, mỗi hành động có ích cho xã hội chính là một “viên gạch” nhỏ góp phần xây dựng Tổ quốc. Và đó là cách yêu nước bền vững nhất trong thời bình.


