Kho Lương Giữa Rừng Sâu
Những năm kháng chiến, ở một vùng rừng núi xa xôi, hậu phương không hiện lên bằng những ngôi làng đông đúc mà bằng những điểm tập kết nhỏ, ẩn mình dưới tán cây rậm rạp. Giữa rừng có một kho lương bí mật, được dựng tạm bằng tre nứa, mái lợp lá, nhìn từ xa chẳng khác gì một bụi cây lớn.
Công việc ở đó diễn ra âm thầm nhưng không ngơi nghỉ. Gạo, muối, lương khô từ nhiều nơi được chuyển về, rồi lại chia ra từng phần nhỏ để đưa đi các hướng. Tất cả đều phải gọn gàng, kín đáo, tránh để lại dấu vết.
Một lần, sau nhiều ngày mưa lớn, đường rừng trơn trượt khiến việc vận chuyển gặp khó khăn. Gạo đưa về bị ẩm, nếu không xử lý kịp sẽ hỏng. Mọi người nhanh chóng nhóm những bếp lửa nhỏ, hong từng bao gạo. Khói phải được che kín, chỉ dám đốt vào những lúc sương mù dày để tránh bị phát hiện.
Trong lúc đang làm, có tin địch đang tuần tra gần khu vực. Tất cả lập tức dừng lại, dập lửa, che kín kho bằng cành lá. Mọi người tản ra, ẩn mình trong rừng, chỉ chờ tình hình lắng xuống.
Những giờ chờ đợi kéo dài trong im lặng. Tiếng lá khô, tiếng chim rừng cũng khiến ai nấy căng thẳng. Khi chắc chắn an toàn, mọi người mới quay lại, tiếp tục công việc còn dang dở.
Dù vất vả, không ai than phiền. Ai cũng hiểu rằng từng bao gạo giữ được là thêm một phần sức cho phía trước. Công việc lặng lẽ ấy cứ thế diễn ra ngày này qua ngày khác.
Chiến tranh qua đi, khu rừng ấy vẫn xanh như cũ, nhưng kho lương năm xưa không còn dấu vết. Chỉ có những người từng ở đó mới nhớ rõ từng góc nhỏ, từng công việc đã làm. Hậu phương nơi rừng núi không ồn ào, không nổi bật, nhưng chính từ những nơi như thế đã góp phần giữ vững nguồn lực cho cả một chặng đường dài.



