KHỔ THÌ KHỔ, CHỈ SỢ ĐẤT NƯỚC KHÔNG HÒA BÌNH”
Ở thôn Làng Bình, xã Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, người thương binh Hà Doãn Khai vẫn còn mang trên mình vết thương chiến tranh, với tỷ lệ thương tật 21%. Vết thương ấy đã theo ông suốt cả cuộc đời. Nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng trên chiến trường, điều khiến ông nhớ nhất không phải là những cơn đau của vết thương, mà là những ngày cả đơn vị cùng nhau vượt qua gian khổ để giữ lấy từng tấc đất của Tổ quốc.
KHỔ THÌ KHỔ, CHỈ SỢ ĐẤT NƯỚC KHÔNG HÒA BÌNH”
Ở thôn Làng Bình, xã Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, người thương binh Hà Doãn Khai vẫn còn mang trên mình vết thương chiến tranh, với tỷ lệ thương tật 21%.
Vết thương ấy đã theo ông suốt cả cuộc đời.
Nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng trên chiến trường, điều khiến ông nhớ nhất không phải là những cơn đau của vết thương, mà là những ngày cả đơn vị cùng nhau vượt qua gian khổ để giữ lấy từng tấc đất của Tổ quốc.
Ông kể, những đêm đào hầm là những đêm không có giấc ngủ.
Đất đá được đào lên trong bóng tối.
Không ai dám nói to.
Không ai dám bật đèn.
Tiếng cuốc, tiếng xẻng cũng phải thật khẽ.
Chỉ cần nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu, tất cả lập tức nằm im, nín thở giữa lòng đất.
Đợi tiếng động cơ khuất hẳn, mọi người lại lặng lẽ đứng dậy, tiếp tục đào.
Đêm này nối tiếp đêm khác.
Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.
Bữa ăn nơi chiến trường cũng chẳng có gì để lựa chọn.
Ông cười hiền rồi kể:
“Cơm sống hay cơm chín cũng đều ngon.”
Đó không phải vì cơm ngon.
Mà vì giữa bom đạn, còn có cái để ăn đã là một điều may mắn.
Có những miếng thịt được ướp muối để dành ăn cả tháng.
Đến khi mang ra, thịt đã mốc xanh, mốc nâu.
Vậy mà mọi người vẫn cắt bỏ phần hỏng, phần còn lại chia nhau ăn cho qua bữa.
Rau thì tự vào rừng tìm. Có gì ăn nấy. Miễn là có sức để tiếp tục hành quân, tiếp tục chiến đấu.
Nghe người khác kể, ai cũng thấy đó là những tháng ngày quá đỗi cơ cực.
Nhưng khi được hỏi có sợ không, ông chỉ mỉm cười, ánh mắt vẫn ánh lên sự bình thản của người lính năm xưa.
Ông nói:
“Khổ thì khổ… chứ không sợ.”
Ông ngừng lại một lúc rồi chậm rãi nói tiếp:
“Chỉ sợ đất nước không hòa bình.”
Một câu nói ngắn gọn.
Nhưng chứa đựng cả lý tưởng của một thế hệ.
Họ chấp nhận đói.
Chấp nhận rét.
Chấp nhận những đêm không ngủ.
Chấp nhận cả việc có thể không bao giờ trở về.
Chỉ với một niềm tin duy nhất: đất nước sẽ có ngày hòa bình, để con cháu được sống trong những tháng ngày yên bình.
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa.
Đất nước đã đổi thay.
Những con đường rộng mở, những mái trường rộn rã tiếng cười, những cánh đồng xanh ngát… đều được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu, bằng những vết thương còn hằn trên cơ thể của biết bao người lính như ông Hà Doãn Khai.
Nhìn ông bình thản kể chuyện, ít ai biết rằng sau mỗi câu chuyện giản dị ấy là cả một thời tuổi trẻ đi qua bom đạn.
Là những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại.
Là những tháng ngày gian khổ mà một thế hệ đã gánh chịu để đổi lấy nền hòa bình hôm nay.Xin được bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới thương binh Hà Doãn Khai cùng các thế hệ cha anh đã cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.



