[Khoa GDMN] - Hào Khí Đông A: Ngọn Lửa Huyết Quản
Giữa sức ép nghẹt thở của đội quân Mông - Nguyên, Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn nhận ra thứ vũ khí sắc bén nhất để giữ vững non sông không nằm ở binh khí, mà ở ngọn lửa sục sôi được thắp lên từ lòng tự tôn của mỗi người lính trẻ.
Đêm Vạn Kiếp, gió bấc thổi ràn rạt qua những rặng râu hùm, mang theo cái lạnh thấu xương của tháng Chạp. Nhưng trong doanh trại, không khí lại hầm hập một sức nóng kỳ lạ.
Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn khoác áo choàng dạ, lặng lẽ đi thị sát vòng ngoài. Ánh lửa bập bùng từ các đống củi hắt lên khuôn mặt phong trần của vị Quốc công Tiết chế. Trước mặt ngài, bên những đống lửa, hàng ngàn binh sĩ trẻ tuổi đang trần vai áo. Họ cắn răng, không ai bảo ai, dùng những mũi kim nung đỏ xăm lên cánh tay hai chữ "Sát Thát". Mùi da thịt khét lẹt quyện trong mùi khói mồi, nhưng tuyệt nhiên không một tiếng kêu than. Trong đôi mắt của những chàng trai mười tám, đôi mươi ấy - những người lẽ ra đang ở độ tuổi hoa mộng nhất - ngài chỉ thấy một ngọn lửa rực sáng. Đó là ngọn lửa của sự uất hận trước cảnh giặc thù lăm le bờ cõi, ngọn lửa của quyết tâm thà ngọc toát chứ không chịu ngói lành.
Trần Quốc Tuấn dừng bước. Ngài đưa tay chạm vào bờ vai của một người lính trẻ, vết mực xăm còn tứa máu.
"Đau không, hỡi chàng trai?" - Ngài trầm giọng hỏi.
Người lính trẻ ngước lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vị chủ soái: "Bẩm Đại vương, nhát kim này không đau bằng nỗi đau mất nước. Lửa xăm này không nóng bằng lửa hận trong lồng ngực chúng con!"
Vị chủ soái mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi giữa những ngày nếm mật nằm gai. Ngài hiểu rằng, vạn dặm non sông này đã có chỗ dựa vững chắc nhất. Không phải những cọc gỗ lim dưới lòng sông Bạch Đằng, không phải những chiến thuyền bọc sắt, mà chính là ngọn lửa đang cháy trong huyết quản của những người con Đại Việt. Thứ hào khí Đông A ấy, khi đã bùng lên, sẽ thiêu rụi mọi vó ngựa của kẻ thù.
Đêm đó, trở về trướng trung, Trần Quốc Tuấn mài mực. Ngọn nến leo lét rọi bóng ngài lên vách lều. Bút lông vung lên, những dòng Hịch Tướng Sĩ đầy tâm can tuôn chảy. Ngài muốn đem ngọn lửa từ cánh tay người lính ngoài kia, thổi bùng lên thành một đám cháy thiêng liêng thiêu rụi quân thù, soi sáng cả một thời kỳ hoa lửa bi tráng nhất của dân tộc.



