[Khoa GDMN] Tiếng vọng Mê Linh
Tiếng vọng Mê Linh
Mùa xuân năm 40 sau Công nguyên, gió ngàn vùng Mê Linh cuồn cuộn thổi qua những nương dâu, bãi mía, mang theo cả tiếng thở dài của một dân tộc đang oằn mình dưới ách thống trị tàn bạo của nhà Đông Hán.
Dưới mái nhà tranh nghèo, giọt nước mắt căm hờn của người vợ trẻ Trưng Trắc khi chồng là Thi Sách bị quan cai trị Tô Định sát hại tàn độc, không chỉ là nỗi đau riêng. Đó là ngọn lửa nung nấu ý chí của người phụ nữ kiên cường ấy và người em gái Trưng Nhị. Nợ nước chưa trả, thù nhà chưa yên, hai chị em không chọn cách cúi đầu khuất phục.
Ngày mùng 6 tháng Giêng, trên cửa sông Hát, dưới ánh cờ đại nghĩa phấp phới tung bay, Trưng Trắc và Trưng Nhị oai phong tuốt gươm thề trước hàng vạn nghĩa quân. Lời hứa cứu nước, đền nợ nhà được cất lên đanh thép:
"Một xin rửa sạch nước thù,
Hai xin đem lại nghiệp xưa họ Hùng,
Ba kẻo oan ức lòng chồng,
Bốn xin vẻ mác sở công lênh này."
Tiếng trống đồng Mê Linh vang dội, hiệu triệu hồn thiêng sông núi, đánh thức sức mạnh ngàn đời của người Việt. Trong tiếng kèn trận hào hùng ấy, hình ảnh hai vị nữ tướng mình mặc áo giáp, cưỡi voi chiến xung trận đã trở thành biểu tượng rực rỡ nhất của tinh thần bất khuất. Chỉ trong một thời gian ngắn, nghĩa quân đã hạ gục 65 thành trì, quét sạch bóng quân thù ra khỏi bờ cõi, giành lại nền độc lập tự chủ cho đất nước.
Dù triều đại độc lập ấy ngắn ngủi, và cuối cùng hai Bà đã gieo mình xuống dòng sông Hát để giữ trọn khí tiết khi thế trận đảo chiều, nhưng tên tuổi của Hai Bà Trưng đã vượt qua biên giới của thời gian.
Hơn hai ngàn năm đã trôi qua, tiếng trống đồng Mê Linh vẫn mãi âm vang trong huyết quản mỗi người con đất Việt. Câu chuyện của Hai Bà không chỉ là lịch sử của một thời hoa lửa oai hùng, mà còn là minh chứng vĩnh cửu cho sức mạnh, bản lĩnh và khát vọng tự do cháy bỏng của người phụ nữ Việt Nam: giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh!



