[ KHOA GDTH] ĐẶNG THÙY TRÂM – ĐÓA HOA GIỮA MÙA LỬA
Họ và tên : Vi Ngọc Anh
Mã sinh viên: DTS245D140202016
Ngày sinh: 10/02/2006
SĐT: 0365900128
ĐẶNG THÙY TRÂM – ĐÓA HOA GIỮA MÙA LỬA
“Em ơi em, Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở…”
Những câu thơ của Nguyễn Khoa Điềm như một lời gọi vọng về từ lịch sử. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có một cô gái Hà Nội đã mang tuổi xuân, lòng yêu thương và cả sự sống của mình gửi lại nơi chiến trường. Đó là Đặng Thùy Trâm.
Giữa chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi, người nữ bác sĩ trẻ ngày ngày đối mặt với thương tích, bom đạn và ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng trong những trang nhật ký của chị, ta không chỉ thấy chiến tranh. Ta thấy một cô gái nhớ gia đình, nhớ Hà Nội, biết rung động trước tiếng chim rừng và những điều bình dị của cuộc sống. Giữa nơi sự sống có thể mất đi bất cứ lúc nào, chị vẫn biết yêu cái đẹp. Một nhành hoa không thể ngăn bom đạn, nhưng nó nhắc nhở rằng phía sau những bộ quân phục và vết thương vẫn là những con người biết yêu, biết mơ và biết hy vọng. Đó không phải sự lãng mạn yếu mềm. Đó là cách con người chống lại chiến tranh bằng việc không để chiến tranh giết chết tâm hồn mình.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, khi nơi chị làm việc bị quân địch bao vây, phía sau là những thương binh nặng không thể di chuyển, Đặng Thùy Trâm đã lựa chọn ở lại. Chị hy sinh khi mới 28 tuổi. Điều khiến người ta nhớ về chị không chỉ là sự hy sinh, mà là sự lựa chọn trước sự hy sinh ấy. Bởi lòng dũng cảm không phải là không biết sợ. Lòng dũng cảm là biết sợ nhưng vẫn lựa chọn điều mình tin là đúng.
Năm 2005, Nhật ký Đặng Thùy Trâm đến với đông đảo bạn đọc. Những trang giấy được viết giữa chiến tranh đã vượt qua dòng thời gian để tìm đến những người sinh ra trong hòa bình—những trang giấy không bao giờ tắt lửa. Và câu nói của một người lính Mỹ năm xưa: “Đừng đốt cuốn sổ này, bản thân nó đã có lửa rồi” dường như đã nói thay tất cả. Ngọn lửa ấy là ngọn lửa của tuổi trẻ, của lý tưởng, của tình yêu quê hương và của một cô gái đã sống hết mình trước khi nằm lại giữa mùa lửa.
Những trang giấy không bao giờ tắt lửa
Chiến tranh đã lùi xa. Chị đã không kịp nhìn thấy ngày đất nước bình yên, nhưng chúng ta hôm nay được học tập, được yêu thương, được trở về nhà và tự do lựa chọn tương lai. Vì thế, cách đẹp nhất để nhớ về Đặng Thùy Trâm có lẽ không chỉ là tiếc thương một tuổi xuân đã mất, mà là sống thật xứng đáng với tuổi trẻ và bình yên mà mình đang có. Nhà thơ Thanh Thảo từng viết:
“ Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình
(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)
Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?”
Tuổi hai mươi tám của chị đã dừng lại giữa mùa lửa, nhưng đóa hoa ấy sẽ mãi nở trong ký ức và trong trái tim những thế hệ mai sau. Bởi chị vẫn còn ở lại — trong những trang nhật ký, trong ký ức của một thế hệ, và trong cách những người trẻ hôm nay lựa chọn để sống.


